Sức khỏe - Đời sống

Ngày giỗ bố chồng, cả họ "xâu xé" tôi chỉ vì... hai triệu đồng

Tôi lấy chồng được 6 năm, kinh tế hai vợ chồng chỉ ở mức đủ sống. Lương nhân viên văn phòng của tôi gộp với thu nhập làm nghề tự do của chồng mỗi tháng chỉ tầm 20 triệu đồng.

Trả tiền nhà trọ, tiền học cho đứa lớn, tiền sữa cho đứa nhỏ rồi đủ thứ chi phí không tên… Nói chung, tháng nào đỡ thiếu hụt là mừng lắm rồi.

Trong khi đó, anh trai chồng và chị dâu lại thuộc dạng “nhà có điều kiện”: Kinh doanh lớn, tiền bạc dư dả, sống trong nhà mặt phố. Nhiều năm qua, tôi vẫn tôn trọng, nể nang, chưa từng một lần so bì. Ai có điều kiện thì góp nhiều, ai khó khăn thì góp ít. Tôi luôn tin rằng, gia đình phải hiểu nhau như vậy.

Nhưng đúng là đời không như mình nghĩ.

Năm nay, đến ngày giỗ bố chồng, tôi nghĩ đơn giản: Tôi góp 1-2 triệu đồng, trong khả năng của mình. Chồng tôi cũng đồng ý bảo: “Nhà mình đang khó. Em góp 2 triệu đồng là được rồi”. Vậy mà hóa ra, chính số tiền ấy lại biến tôi thành “tội đồ” của cả họ.

Hôm dọn dẹp chuẩn bị giỗ, chị dâu lớn mang xuống nhà mẹ chồng xấp tiền, nói vanh vách trước mặt mọi người rằng, chị góp 10 triệu đồng “cho phải phép”. Tôi chỉ cười trừ, thậm chí còn khen chị chu đáo.

Nhưng ngay sau đó, một bác họ quay sang tôi, cười nửa miệng: “Còn cô… năm nay góp bao nhiêu? Hay định đến ăn rồi về?”.

Ngày giỗ bố chồng, cả họ xâu xé tôi chỉ vì... hai triệu đồng - 1

Ngày giỗ bố chồng, tôi không ngờ mình lại bị họ hàng đem ra cân đo bằng… số tiền đóng góp (Ảnh minh họa: TD).

Tôi đứng hình. Mẹ chồng tôi hơi ấp úng, nói đỡ: “Vợ chồng cháu nó đang khó khăn, có bao nhiêu góp bấy nhiêu”. Nhưng câu nói ấy không giúp tình hình khá hơn. Một người khác lại buông lời: “Khó thì ai chẳng khó nhưng cũng đừng để họ hàng người ta cười”.

Tôi đỏ mặt, vừa xấu hổ, vừa tủi thân. Chị dâu đứng cạnh thì im lặng. Nhưng cách chị ta vuốt tóc, mỉm cười đầy tự mãn khiến tôi muốn quay về nhà ngay lập tức.

Tối đó, tôi kể với chồng. Anh chỉ thở dài: “Anh biết em buồn nhưng chuyện có gì đâu. Họ nói thì kệ, mình sống cho mình”. Nhưng tôi không kệ được. Bữa giỗ hôm sau, khi vừa bày mâm cơm, một người họ lại bóng gió: “Con dâu hiện đại giờ lạ ghê, giỗ bố chồng mà góp tiền chưa bằng mâm trái cây”.

Cả bàn nghe thấy, ai cũng quay ra nhìn tôi. Tôi ngồi mà nước mắt muốn trào ra. Không phải vì 2 triệu đồng, mà vì cảm giác bị hạ thấp, xem thường. Điều tệ nhất là chồng tôi lúc đó vẫn chỉ ngồi im, coi như chuyện chẳng liên quan đến anh. Tôi nhìn anh mà thấy nghèn nghẹn trong cổ.

Sau bữa giỗ, tôi dọn dẹp xong thì vào phòng đóng cửa lại, ngồi im một lúc dài. Tôi tự hỏi: Sao mình phải chịu đựng điều này? Chẳng lẽ giá trị của tôi chỉ được đánh bằng mấy con số?

Tôi làm dâu, chăm nhà chồng, giỗ Tết nào cũng có mặt từ sớm tới tối. Tôi chẳng giàu có nhưng chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm. Ấy vậy mà chỉ vì không bằng “chị dâu điều kiện”, cả họ quay sang tỉa tót tôi như thể tôi làm điều gì sai trái. Còn chồng tôi, anh vẫn an ủi kiểu qua loa: “Em đừng để bụng, họ nói vậy thôi”.

Nhưng anh đâu hiểu, tôi tổn thương vì chính sự im lặng của anh nhiều hơn cả lời chì chiết ngoài kia. Tôi cần anh lên tiếng bảo vệ, không phải vì tiền, mà vì danh dự của vợ mình.

Nếu anh đứng ra nói một câu “Nhà tôi góp bao nhiêu là chuyện của chúng tôi, xin mọi người đừng so sánh” thì chắc tôi đã không cảm thấy cô độc như vậy.

Tôi tự hỏi liệu có phải do tôi không sinh ra trong gia đình khá giả, không có hậu phương giàu có như chị dâu nên bị xem nhẹ? Hay vì tôi sống kín đáo, ít nói, ai muốn nói gì thì nói? Giỗ năm nay khiến tôi tỉnh ra: Cái nghèo không đáng sợ, đáng sợ là bị đối xử như thể mình không cùng đẳng cấp.

Một bữa giỗ đáng lẽ là để tưởng nhớ người đã khuất lại biến thành nơi người ta khoe tiền và phán xét nhau. Tôi cảm giác mình chỉ muốn thu xếp để vợ chồng ra ở riêng, tránh xa chuyện họ hàng lắm điều.

Tôi chỉ mong một ngày, giá trị của người làm dâu không còn bị đong đếm bằng… số tiền bỏ ra trên bàn thờ. Và mong chồng hiểu rằng, tôi không cần anh giàu có, chỉ cần anh đứng về phía tôi đúng lúc.

Nhưng có vẻ điều đó… còn khó hơn cả góp 10 triệu đồng trong ngày giỗ.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mộc An

Các tin khác

Ra quyết định bắt tạm giam Dương Quang Hải

Dương Quang Hải là đối tượng xây dựng và vận hành toàn bộ hệ thống kỹ thuật trong vụ án "Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử để chiếm đoạt tài sản".

Du khách Nga bị đuối nước khi tắm biển ở Mũi Né

Trưa 29.11, có 3 du khách bị sóng cuốn ra xa khi tắm biển ở Mũi Né (P.Mũi Né, tỉnh Lâm Đồng). Lực lượng cứu hộ đưa được 2 người vào bờ, còn một du khách Nga bị đuối nước, sau đó tử vong.

Người đàn ông gửi 35 tỷ vào tài khoản, 2 năm sau kiểm tra lại thì phát hiện số dư về 0: Ngân hàng chấp nhận bồi thường 39 tỷ

Vào năm 2020, một người đàn ông tại Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) phát hiện 4,9 triệu dirham (tương đương 35 tỷ VND) gửi trong ngân hàng suốt hai năm đã hoàn toàn biến mất. Cuối cùng ngân hàng chấp thuận bồi thường cho ông 5,5 triệu dirham.