Sức khỏe - Đời sống

Thanh Niên và tôi: Báo Thanh Niên - người bạn đồng hành tận tụy

Bài báo cứu sống cả gia đình 

Khi ấy, tôi còn là sinh viên Trường cao đẳng Sư phạm Tiền Giang, mỗi buổi chiều đều đến thư viện để đọc sách, đọc báo. Là sinh viên ngành lịch sử, hai chữ Thanh Niên khiến tôi liên tưởng đến tờ báo cùng tên mà Bác Hồ đã sáng lập năm 1925 của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.

Chính tờ báo mới mẻ ấy mở ra trước mắt tôi như một làn gió đầy nhiệt huyết, mang hơi thở của tuổi trẻ và khát vọng đổi thay. Từ giây phút ấy, Báo Thanh Niên trở thành người bạn đồng hành, gắn bó suốt chặng đường học tập và trưởng thành của tôi.

Khi đã có công việc ổn định, tôi thường xuyên xem báo Thanh Niên hằng ngày tại thư viện của trường, rồi bắt đầu thử sức với việc viết lách. Cộng tác với Thanh Niên dù chỉ đăng bài ở mục Bạn đọc hay Diễn đàn, sau này là trang Giáo dục - với tôi là quá trình học hỏi và trưởng thành.

Những bài viết đầu tiên của tôi gửi đi, dù nhỏ bé đều được biên tập viên cẩn thận chỉnh sửa, góp ý. Đặc biệt, tôi rất vui khi được gặp những người đồng hương Cai Lậy (tỉnh Tiền Giang cũ) tại tòa soạn, như anh Vĩnh Thắng và em Tố Tâm, những người đã luôn động viên và hỗ trợ tôi trong việc viết lách.

Thanh Niên và tôi: - Ảnh 1.

Tác giả (giữa) nhận giải từ cuộc thi viết Cảm xúc SEA Games 28

ẢNH: TÁC GIẢ CUNG CẤP

Mỗi lần nhận nhuận bút đúng hẹn, tôi lại thấy mình được khích lệ mạnh mẽ để tiếp tục viết. Tôi nhớ mãi cảm giác hồi hộp khi lần đầu nhìn thấy tên mình xuất hiện trên mặt báo. Đó là khoảnh khắc mà bao giấc mơ trở thành hiện thực, tôi như cảm nhận được sức mạnh của ngòi bút và trách nhiệm của người viết báo. Từ những bài được đăng, đối chiếu với bản chính để học viết báo, tôi được báo in và báo điện tử đăng tải bài viết mình hơn 20 năm qua.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất là bài viết Một gia đình cần được sự giúp đỡ về trường hợp gia đình anh Tân - một gia đình nghèo ở xã Long Khánh (huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang trước đây). Một ngôi nhà mái lá dột nát trông thấy trời xanh, vách che tạm bợ mà không tiền sửa chữa. Trong nhà chỉ những nơi có giường ngủ, anh chị tạm lấy ni lông che để mưa không dột.

Không những thế, 3 trong 4 đứa con đều bị viêm thận, viêm mũi nặng mà không có tiền chữa trị. Số tiền gia đình nợ ngân hàng đã trên 18 triệu đồng, đó là nợ còn thiếu ở các điểm bán phân bón, tạp hóa trong xóm. Chưa hết, 4 công ruộng mà anh Tân thuê bị nhiễm vàng lùn xoắn lá, thiệt hại nặng, bản thân anh lại có dấu hiệu kiệt sức. Bi quan trước tình cảnh gia đình, có lần quẫn trí, anh định bỏ thuốc chuột vào nồi canh, chấp nhận cả gia đình đều chết để thoát cảnh nghèo khó, nợ nần may mà vợ anh phát hiện được.

Bài báo của tôi được đăng trên Báo Thanh Niên vào giữa tháng 11.2006 đã gây xúc động những tấm lòng nhân ái trong tỉnh và cả nước. Số tiền quyên góp được, Báo Thanh Niên đã kịp thời chuyển đến gia đình anh Tân để trang trải hết nợ nần, trong đó có một nhà hảo tâm (giấu tên) tặng anh 20 triệu đồng quy ra giá trị căn nhà kiên cố khi đó.

Ngày giỗ cha, cũng là ngày anh Tân chính thức ở ngôi nhà mới. Anh khóc rất nhiều và nói với tôi trong tiếng nấc nghẹn: "Tôi quê mùa, ít học chỉ biết nói lời cám ơn đến Báo Thanh Niên đã cứu sống cả gia đình tôi".

Thanh Niên và tôi: - Ảnh 2.

Tác giả (thứ hai từ phải sang) nhận giải từ cuộc thi viết Khoảnh khắc EURO 2016

ẢNH: TÁC GIẢ CUNG CẤP

Rõ ràng, Báo Thanh Niên không chỉ giữ vai trò thông tin mà còn là chiếc cầu nối với những tấm lòng nhân ái.

Mỗi lần đến tòa soạn tôi luôn háo hức

Cuộc đời thật thú vị khi những điều bất ngờ luôn chờ đợi phía trước. Tôi, một người thầy giáo ở vùng quê, lâu lâu viết lách lại trở thành "bình luận viên bóng đá" nghiệp dư qua các cuộc thi của Báo Thanh Niên. Mỗi lần báo tổ chức cuộc thi viết về World Cup, Euro, SEA Games, tôi đều háo hức tham gia. Và thật bất ngờ, bản thân cũng đoạt được nhiều giải thưởng đáng kể.

Mỗi lần đến tòa soạn nhận thưởng, tôi luôn cảm thấy một niềm vui và sự háo hức khó tả. Đặc biệt, khi được giao lưu với những vận động viên nổi tiếng, các văn nghệ sĩ, và gặp những bạn bè cùng nhận giải, tôi như được tiếp thêm nguồn năng lượng tích cực. Những câu chuyện, những kinh nghiệm mà họ chia sẻ luôn khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ và học hỏi được rất nhiều. Đây không chỉ là cơ hội để tôi mở rộng mối quan hệ mà còn là dịp để truyền cảm hứng cho bản thân, thúc đẩy tôi phấn đấu hơn trong công việc.

Cảm ơn Báo Thanh Niên - người bạn đồng hành tận tụy, người thầy kiên nhẫn và là bệ phóng vững chắc đã giúp tôi viết nên những câu chuyện của riêng mình.

Thanh Niên và tôi: Báo Thanh Niên - người bạn đồng hành tận tụy - Ảnh 1.

Các tin khác

Phát hiện hiệu phó và giáo viên tổ chức dạy thêm trái phép vào buổi tối tại trường

Thời gian gần đây, nhiều phụ huynh tại phường Hoa Lư (TP Ninh Bình) phản ánh tình trạng giáo viên Trường THCS Ninh Thành đưa học sinh bên ngoài vào trường để tổ chức dạy thêm vào buổi tối và thu tiền. Điều đáng chú ý, trong nhóm giáo viên dạy thêm trái phép này có cả một Phó Hiệu trưởng của nhà trường.