Khoảng 10 năm trước, tôi mua chỉ vàng đầu tiên với một suy nghĩ rất đơn giản: Để dành. Khi đó, tôi chưa nghĩ xa xôi đến đầu tư, càng không có khái niệm “phân bổ tài sản” gì cho to tát. Tôi chỉ biết mình đi làm, có đồng ra đồng vào, và muốn giữ lại một phần giá trị của công sức ấy, nên mua vàng cho đỡ… tiêu mất.
Rồi cứ thế, tôi cố gắng mua vàng hàng tháng. Thói quen đó kéo dài suốt 10 năm, gần như không có tháng nào là tôi không ghé tiệm vàng.
Cứ nhận lương xong, trừ đi tiền sinh hoạt, tôi lại trích ra một khoản để mua vàng. Có tháng mua được nhiều thì 2-3 chỉ, có tháng chỉ đủ mua 1 chỉ hoặc nửa chỉ, nhưng chưa bao giờ tôi bỏ. Vàng với tôi khi ấy giống như một “chiếc két sắt”, cất giúp tôi thành quả của ngày làm việc mệt mỏi, những lần tăng ca, những dự án khiến tôi stress đến mất ngủ.
Ảnh minh họa. Nguồn: Pinterest
Đến giờ, số vàng tôi tích góp được không phải con số khổng lồ, nhưng đủ để tôi nhìn lại và thấy tự hào. Đó là kỷ luật, là sự kiên nhẫn, là cảm giác mình không tiêu hết những gì mình làm ra.
Nhưng 2 tháng nay, tôi quyết định sẽ không mua vàng nữa. Không phải vì tôi không có tiền hay vì đã không còn tin vào vàng. Lý do đơn giản chỉ là giá vàng bây giờ đang cao, và cuộc sống của tôi thì không còn ở giai đoạn ưu tiên tích lũy nữa. Trước đây, mỗi lần mua thêm một ít vàng, tôi thấy yên tâm. Còn bây giờ, mỗi lần nhìn giá vàng “nhảy múa”, cảm giác đầu tiên của tôi lại là… chần chừ. Không phải sợ, mà là thấy không còn hợp lý với hoàn cảnh của mình. Tôi đã có một khoản dự trữ đủ để không quá hoảng loạn nếu có biến cố. Tôi không còn ở vạch xuất phát của một người gần như tay trắng nữa.
Thế nên thay vì tiếp mua thêm vàng bằng mọi giá, tôi chọn giữ những gì mình đã có và ưu tiên dành tiền chăm sóc bản thân, tận hưởng cuộc sống. Nghĩ lại thì 10 năm qua, tôi gần như chưa bao giờ thực sự hưởng thụ những gì mình kiếm được. Không đến mức kham khổ, nhưng luôn có một “giới hạn vô hình” mỗi khi tiêu tiền cho bản thân. Đi du lịch cũng nghĩ “thôi để dành mua vàng”, mua một món đồ mình thích cũng tự nhủ “số này thêm được gần một chỉ rồi”.
Giờ thì tôi bắt đầu thấy, nếu cứ mãi như vậy, tôi sẽ có một đống vàng… và rất ít trải nghiệm đáng nhớ.
Ảnh minh họa. Nguồn: Pinterest
Dừng mua vàng không có nghĩa là tôi buông thả chi tiêu. Tôi vẫn tiết kiệm, vẫn để tiền vào những kênh an toàn, vẫn nghĩ cho tương lai. Chỉ là thay vì dồn hết phần dư vào vàng như trước, tôi chia nó ra cho những trải nghiệm mà trước đây mình hay bỏ qua: một chuyến đi thoải mái không nặng đầu cân đo đong đếm “tốn bao nhiêu?”, hay đơn giản là những bữa ăn hàng mà không phải ưu tiên chọn món rẻ trong menu thay vì món mình muốn thử.
Sau 2 tháng dừng mua vàng và bắt đầu dành tiền cho những trải nghiệm mới, tôi thấy nhẹ đầu hơn nhiều. Tôi không còn quá bận tâm mỗi ngày xem giá lên hay xuống, cũng không tự trách mình nếu lỡ một tháng không tích lũy được bao nhiêu. Khoản vàng đã có giờ giống như một nền tảng vững dưới chân, chứ không còn là cái đích phải đuổi theo liên tục.
10 mua vàng đã dạy tôi về sự kỷ luật và tầm quan trọng của dự phòng. Còn quyết định dừng lại dạy tôi một bài học khác: Tích lũy là để mình yên tâm đứng vững - đi vững nếu có biến cố, nhưng cuộc sống nếu chỉ dừng lại ở đó và thiếu đi phần hưởng thụ, thì quả thực rất chán và cũng rất buồn.
Có thể vài năm nữa, khi mọi thứ thay đổi, tôi sẽ lại quay về thói quen cũ theo một cách khác. Nhưng ở thời điểm này, tôi hài lòng với lựa chọn của mình: giữ lấy phần vàng đã dành dụm bằng mồ hôi công sức, và cho phép bản thân hưởng thụ nhiều hơn, khi vẫn còn đủ thời gian và sức khỏe.







