Sức khỏe - Đời sống

16 tuổi, bỏ học chuyên Văn “ra đời” đi làm, cô gái Thanh Hoá nhận ra sai lầm và hành trình sửa sai đáng ngưỡng mộ

Từ một học sinh chuyên Văn, quyết định bồng bột đã đưa cuộc đời Phạm Thị Ngọc vào một con đường đầy khúc khuỷu. Câu chuyện của Ngọc chia sẻ trên chương trình Trường học hạnh phúc (VTV7) lấy nước mắt của nhiều người.

Ngã rẽ

Phạm Thị Ngọc sinh ra ở miền quê làm chiếu cói Nga Sơn (Thanh Hoá). Hồi đó các công ty xí nghiệp chưa về đầu tư nhiều như bây giờ nên trai gái trong làng nếu không đi học thì đi nghĩa vụ quân sự hoặc đi vào các tỉnh phía Nam mưu sinh.

Ngọc tự nhận là một đứa con gái may mắn bởi sau khi tốt nghiệp THCS, Ngọc tiếp tục thi đậu vào lớp chuyên Văn một trường THPT công lập. Mơ ước của Ngọc là trở thành cô giáo dạy Văn, nhưng cuộc đời luôn có những đường gấp khúc.

Phạm Thị Ngọc

Năm 2003, khi đang học lớp 10, mỗi ngày mẹ Ngọc cho con 2000 đồng để gửi xe đi học. 1 ngày cô đạp xe 4 lượt đi đi về về để đi học. Thấy các bạn đồng trang lứa nghỉ học đi làm ở các làng nghề truyền thống ở quê có thêm thu nhập phụ thêm gia đình, Ngọc bắt đầu chán học, thèm muốn được đi làm. Ngọc xao nhãng học hành, nhen nhóm ý định được nghỉ học để vào miền Nam. Bởi vì cô biết nếu chỉ nghỉ học ở nhà làm công nhân thì phải lấy chồng sớm.

Với sự cương quyết, ngang ngạnh của con gái, mẹ của Ngọc cuối cùng phải buông xuôi. 16 tuổi, cổng trường chính thức đóng lại với cô gái Thanh Hoá.

Chưa đủ tuổi lao động, đặt chân đến đất khách, Ngọc xin phụ các quán cơm tấm, học cách bịch từng bịch nước mắm, bịch canh cho khách, rửa chén, bưng bê bàn ghế, quần áo dính đầy mùi mồ hôi và thức ăn. Lúc đó, Ngọc nhận ra: ước mơ làm cô giáo dạy Văn ngày nào đã khép chặt lại, tương lai cô cũng vậy.

“Tôi chỉ còn nghe những tiếng: Ngọc ơi, bưng cho khách bàn số 5 một điã cơm, Ngọc ơi nhanh lên con. Một ngày làm việc như vậy, tối về tôi rất mệt, tối về tôi ngủ li bì, trong giấc mơ còn mơ tiếng khách gọi tên tôi. Trước đây, 5h sáng, tôi vẫn nằm trên giường chờ mẹ đánh thức đi học khi đang ngái ngủ. Nhưng ở trang đời mới, 5h sáng, tôi đã bắt đầu làm việc, cổng trường đời mở ra với tôi. Và người bạn đồng hành với tôi ngày ấy là chiếc đồng hồ báo thức”, Ngọc chia sẻ.

Thời gian thấm thoát trôi đi, Ngọc cũng đủ tuổi để làm công nhân. Cô làm việc ở 1 khu chế xuất ở TP.HCM, làm đêm ngủ ngày, làm ngày ngủ đêm. Tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống quá tẻ nhạt. Nếu cứ mãi tiếp tục như vậy thì không có mục tiêu cố gắng. Hạt mầm trở về với tri thức lúc này trở lại trong Ngọc. Cô muốn quay trở lại trường học.

“Tôi phải suy nghĩ thật kĩ, tôi đắn đo xem liệu lần này mình quay trở lại trường học mình có kiên định, giữ vững được ý chí theo đuổi đến cùng hay lại bỏ dở giữa chừng, thì tuổi trẻ và thời gian của mình sẽ trôi qua lãng phí”, Ngọc phân vân.

Quyết tâm học lại và sự động viên của 1 người thầy

Một lần trên đường tan ca, Ngọc thấy tấm bảng tuyển sinh ở trường THCS Nguyễn Tấn Phát hệ bổ túc trung học. Ngọc mang hồ sơ tới trung tâm nhập học.

Ngọc bắt đầu ngày mới ở công ty lúc 6h sáng, kết thúc lúc 8h tối. Khi tiếng chuông tan ca của công ty vang lên, Ngọc thay chiếc áo công nhân bằng chiếc áo trắng, đạp xe ra cổng khu chế xuất để mua cho mình một gói xôi hay ổ bánh mì mang theo đến trường. Ngọc nhiều lần bị thầy cô nhắc nhở vì đi học trễ.

Mỗi ngày phải làm đủ số lượng hàng hoá để kịp về đi học. Những giọt mồ hôi rơi ướt đẫm lưng áo nhưng vì nghĩ đến buổi tối lên lớp học, Ngọc lại ánh lên niềm hy vọng để tiếp tục cố gắng. Trong hành trình khó khăn đó, Ngọc may mắn gặp được thầy. Đó là thầy Nguyễn Văn Tuân, giáo viên dạy Sử, cũng là giáo viên chủ nhiệm.

“Khi mới nghe tin thầy chủ nhiệm, cả lớp khá lo lắng. Vì thầy có tiếng nghiêm khắc, buổi học nào thầy cũng kiểm tra bài cũ. Lớp học luôn im lặng không một tiếng ồn, nhưng trong qúa trình chủ nhiệm, không chỉ chu đáo trong những bài học lịch sử mà các phong trào trường lớp đều sôi nổi như văn nghệ, hướng dẫn chúng tôi làm báo tường. Dần dần thầy trò gần gũi nhau, chúng tôi không còn sợ thầy nữa”, Ngọc chia sẻ.

Năm lớp 12, lượng kiến thức cần học nhiều, Ngọc vừa áp lực với việc học, bài tập và điểm số, vừa áp lực làm đủ số lượng hàng ở công ty, áp lực bữa ăn qua ngày. Nhiều lúc nhớ nhà, bệnh đau, Ngọc cũng âm thầm chịu đựng. Cô đã bỏ lỡ cơ hội đi học 1 lần, nên không muốn trở thành gánh nặng cho bố mẹ mình. Nhiều lúc cô muốn bỏ việc vì nghĩ vừa học vừa làm là quá sức với mình. Nhưng những lần đó, thầy Tuân đã động viên học trò.

“Thầy luôn nhắc nhở, ngọn núi này cao thì sẽ có ngọn núi khác cao hơn. Các em chỉ có thể đi chậm chứ không được dừng bước. Em đã từ bỏ một lần nên lần này chỉ cần đi chậm, đừng bỏ cuộc”. Nhờ những lời động viên đó mà Ngọc từng bước cố gắng.

Kỳ thi tốt nghiệp bổ túc THPT năm 2008, thầy đã xin ban giám đốc trung tâm, buổi tối sau giờ học chính khoá lúc 22h đêm, cho khép các em được ở lại trung tâm để thầy phụ đạo thêm.

Ngọc mang theo bao nhiêu hy vọng của thầy vào phòng thi. Khoảnh khắc nhận thông báo kết quả tốt nghiệp với điểm 9 môn Sử, nước mắt Ngọc lưng tròng. “Với mọi người, việc đậu tốt nghiệp cấp 3 có thể là không có gì đáng tự hào, nhưng với tôi thì đó là cả một hành trình nỗ lực ủa tôi và sự tận tâm của thầy”.

Nghe lời thầy, Ngọc theo học hệ Cao đẳng trường Đại học Sài Gòn. Sau này, khi đã có gia đình, con nhỏ, cô xin vào làm hợp đồng tại trường THPT Đa Phước (TP.HCM). Cô vừa đi làm vừa chăm sóc con nhỏ và tiếp tục ôn thi viên chức. Ngọc đã trúng tuyển.

Hiện nay, chị Ngọc đang là nhân viên thư viện tại trường THPT Đa Phước.

“Tôi không trực tiếp truyền tải tri thức đến cho các em học sinh, nhưng tôi là người hậu cận mang thông tin tri thức, từ tài liệu đến phục vụ công tác dạy và học tại trường. Ước mơ năm xưa không thành hiện thực cũng không sao, tôi trân trọng hiện tại, và như lời thầy dạy năm xưa: cuộc sống không chỉ duy nhất một con đường. Sau này, dù các em làm nghề gì, đứng ở vị trí nào thì cũng vẫn giữ một chữ TÂM. Tâm vui rồi đời sẽ vui, yêu nghề rồi nghề sẽ yêu mình”, Ngọc tâm sự.

Ở tuổi trưởng thành, chị Ngọc chọn bình yên, chọn làm việc chăm chỉ, chọn yêu nghề theo cách thầm lặng nhất. Và có lẽ, với chị, được đi tiếp con đường đời bằng sự tỉnh táo, biết ơn và giữ trọn chữ “tâm” như lời người thầy năm xưa căn dặn đã là một cái kết đủ đầy.

Các tin khác

Ngượng đỏ cả mặt với Lisa!

Tại Quả Cầu Vàng, "búp bê Thái" Lisa không chỉ gây bão bởi nhan sắc mà còn bởi một màn "lên đồ" táo bạo đến mức khiến người đối diện phải... ngượng đỏ mặt.

Tin vui: Việt Nam chính thức có thêm 1 ngày nghỉ lễ, cả nước được nghỉ làm và được hưởng nguyên lương

Ngày 7/1/2026, thay mặt Bộ Chính trị, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hoá Việt Nam. Ngày 24/11 hằng năm được chọn là "Ngày Văn hóa Việt Nam", theo Nghị quyết số 80 của Bộ Chính trị. Ngày này, người lao động cả nước được nghỉ làm và được hưởng nguyên lương.