*Câu chuyện được đăng tải trên nền tảng Xiaohongshu thu hút lượng tương tác cao.
Ai mà có ngờ một người từng là chủ chuỗi cửa hàng vàng, trang sức trên phố, của ăn của đủ có cả bây giờ đang ngồi trong mái hiên của một căn hộ cũ, viết những dòng này.
Mẹ chồng không thích mối quan hệ của con trai và người giúp việc. Ảnh minh họa.
Chuyện bắt đầu sau khi tôi và chồng lấy nhau được 20 năm, hai vợ chồng đúng kiểu tay trắng đi lên. Quá trình khởi nghiệp nói ra thì dài nhưng cũng có thể tóm lược trong vài dòng thế này là tôi và chồng đã có cho mình 3 cửa hàng vàng, sang sức trên phố; cộng thêm các khoản đầu tư giúp cả nhà đổi đời. Lúc đó cuộc sống bận rộn nhưng được cái có tiền, tiền mua nhà, cho con học trường quốc tế rồi lại thuê luôn người giúp việc đỡ đần.
Song, vì cũng quá bận rộn nên tôi cũng chẳng có nhiều thời gian chăm sóc cho tổ ấm nhỏ của mình quá nhiều. Con trai tôi lúc này tên Thẩm Minh - sau khi tốt nghiệp cấp 3 thì cũng theo nguyện vọng của gia đình học Đại học chuyên ngành kinh tế - nó là đứa con trai duy nhất, dự định kế nghiệp. Tôi mặt kỳ vọng vào nó nhưng mặt khác cũng bỏ bê nó vì bận quá mà.
Tôi luôn nghĩ mình đã có cho con những gì tốt nhất rồi, thậm chí lúc con trai có đòi hỏi vô điều kiện thì tôi cũng đồng ý... Cho đến một ngày nó xin tôi cưới cô giúp việc trong nhà.
Cô gái thậm chí đã có ý định sẽ chia tay nhưng chàng trai nhất quyết không đồng ý. Ảnh minh họa.
Cô gái ấy chỉ hơn con tôi hai tuổi. Gia cảnh nghèo khó. Học đại học xong làm đủ thứ nghề để trang trải. Đi làm giúp việc bán thời gian ở nhà tôi là để kiếm chút tiền phụ gia đình. Một cô gái như vậy dù tôi không có gì ác cảm nhưng để làm dâu nhà giàu? Không tương xứng, không môn đăng hộ đối, và với tôi ngày đó… là không thể chấp nhận.
Tôi phản đối dữ lắm. Thậm chí còn nghĩ cô ấy cố tình tiếp cận con trai mình. Nhưng Thẩm Minh thì tuyệt thực, rồi bỏ nhà đi, dùng đủ cách để ép tôi đồng ý. Tôi vừa giận vừa bất lực. Cuối cùng chỉ còn cách… "cắn răng" gật đầu.
Nhưng gật đầu cưới không có nghĩa tôi chấp nhận.
Tôi làm đủ mọi cách để con dâu "không sống nổi" trong nhà: từ việc soi xét từng lỗi nhỏ, giao việc khó, đến việc ngấm ngầm thể hiện sự khinh thường. Chồng tôi can ngăn, nhưng lúc đó tôi mù quáng vì sĩ diện, vì cái gọi là "đẳng cấp gia đình".
Cuộc sống "mẹ chồng - nàng dau" bắt đầu. Ảnh minh họa.
Sau nửa năm chịu đựng, hai đứa dọn ra ngoài sống. Chúng bảo muốn tự lập, nhưng tôi biết rõ, chính tôi đã đẩy chúng đi.
Tôi không ngờ chỉ sau hai năm, hai vợ chồng nó từ một cửa hàng nhỏ đã mở được chuỗi cửa hàng đồ thủ công, doanh thu tăng vọt. Nghe đâu con dâu tôi rất giỏi, khéo léo, tháo vát. Còn con tôi thì hiền lành, chịu khó, chỉ thiếu môi trường để phát huy.
Trong khi hai con phất lên, thì nhà tôi… bắt đầu lục đục.
Công việc kinh doanh của tôi sa sút vì vài khoản đầu tư mạo hiểm. Chồng tôi trách tôi độc đoán, gia đình ngày nào cũng cãi vã. Hai vợ chồng lạnh nhạt, rồi ly thân rồi ly hôn phải chia đôi tài sản. Tôi sau đó một mình gồng gánh, nhưng "vận xui" cứ đến liên tục, cú sốc lớn còn đến từ việc bị người bạn thân lừa, lô hàng kim hoàn gặp vấn đề khiến tôi mất trắng.... Mọi thứ sụp đổ chỉ trong vòng một năm.
Tôi cũng mệt mỏi lắm. Không chỉ công việc mà chuyện gia đình cũng chẳng trọn vẻn khiến tôi không còn đủ sức lực và cả tinh thần làm điều gì nữa. Tôi - người từng có tất cả lần lượt mất tiền, mất danh dự, mất cả mái ấm.
Những lúc tuyệt vọng nhất, tôi nghĩ mình sẽ chết trong sự cô độc do chính mình gây ra.
Nhưng không. Người chìa tay ra với tôi lại chính là vợ chồng con trai - hai người mà tôi từng xua đuổi không thương tiếc.
Chúng mang đồ đến cho tôi, sắp xếp cho tôi một căn hộ nhỏ, hứa sẽ giúp tôi từng chút để làm lại từ đầu. Con dâu - người mà tôi từng coi thường lại là người nấu cho tôi bữa cơm nóng đầu tiên sau những tháng ngày chông chênh.
Giờ đây tôi đang sống trong căn hộ cũ, giản dị nhưng yên bình ở quê. Tôi nói muốn về đây tĩnh dưỡng một thời gian, mà thú thật ra là ở nhà con trai - con dâu càng khiến tôi thêm ngại ngùng hơn.
Tôi không còn cửa hàng, không còn danh tiếng, nhưng tôi có thời gian để nghĩ lại tất cả. Tôi mất 5 năm, và gần như mất sạch mọi thứ để hiểu ra một điều: Tôi sai. Sai khi áp đặt, sai khi coi trọng "môn đăng hộ đối", sai khi để sĩ diện lớn hơn hạnh phúc gia đình.
Tôi từng nghĩ tôi cho con mọi thứ tốt nhất. Nhưng hóa ra thứ nó cần nhất lại là sự tôn trọng và lòng tin. Và có lẽ, ân huệ lớn nhất cuộc đời dành cho tôi là dù tôi phạm nhiều lỗi, con tôi vẫn còn thương tôi....
Nguồn: Xiaohongshu











