Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm. Cô ấy sinh ra ở thành phố, quen nhịp sống gọn gàng, riêng tư. Còn tôi lớn lên ở quê, nơi mỗi dịp Tết là họ hàng đông đủ, người ra người vào rộn ràng từ sáng đến tối. Tôi biết hai thế giới ấy khác nhau, nhưng vẫn tin rằng chỉ cần yêu nhau đủ nhiều, mọi khoảng cách rồi cũng sẽ san bằng. Cho đến cái Tết năm ấy.
Chúng tôi về quê từ 28. Mẹ tôi vừa làm lễ mừng thọ, khách khứa kéo dài suốt mấy ngày. Tôi nhìn vợ tất bật phụ mẹ gói bánh, rửa bát, chuẩn bị mâm cơm, trong lòng cũng có chút biết ơn. Nhưng sang ngày mùng Hai, khi họ hàng đến đông đủ nhất, tôi bắt đầu thấy cô ấy thay đổi.
Trong mâm cơm trưa, cô ấy gần như không nói gì. Khi mọi người hỏi han chuyện công việc, kế hoạch sinh con, cô chỉ cười nhạt. Ăn xong, cô đứng dậy, lặng lẽ vào phòng. Cánh cửa khép lại. Tôi nghe tiếng khóa “cạch” rất khẽ, nhưng đủ khiến tôi nóng ran mặt.
Ngoài sân, khách vẫn còn ngồi. Mẹ tôi lúng túng nhìn quanh. Một vài người cô bác đã lớn tuổi đứng dậy phụ dọn mâm. Tôi cảm giác từng ánh mắt như ghim vào lưng mình. Tôi chạy vào phòng, gõ cửa. Cô ấy mở hé, mặt lạnh tanh.
“Em mệt,” cô nói.
“Khách còn đông lắm. Em ra một chút được không?”
“Em không quen kiểu lúc nào cũng phải tiếp người khác. Em thấy ngột ngạt.”
Tôi cố nhẫn nhịn, quay ra tiếp khách cho trọn vai con trai trưởng. Nhưng từ giây phút đó, trong lòng tôi đã có một vết rạn.
Tối hôm ấy, tôi ngồi lại nói chuyện với vợ. Tôi nói nhẹ nhàng rằng ở quê, chuyện con dâu ra phụ dọn dẹp khi khách còn ngồi là điều tối thiểu. Cô ấy bật lại: “Em không phải ô sin. Em về đây là vì anh, chứ không phải để làm vừa lòng cả họ nhà anh.”
Câu nói ấy như một cú tát. Tôi không cần cô phải làm hết mọi việc. Tôi chỉ cần cô tôn trọng cha mẹ tôi. Nhưng dường như, trong suy nghĩ của cô, mọi sự cố gắng ở nhà chồng đều là sự hy sinh bắt buộc.
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm vào ngày mùng Ba. Một người họ hàng vô tình buông lời: “Con dâu thành phố chắc không quen việc quê nhỉ?” Cô ấy nghe thấy. Ngay trước mặt mọi người, cô đặt mạnh chén nước xuống bàn: “Đúng, cháu không quen. Và cháu cũng không nghĩ việc không dọn bát là thiếu tôn trọng”.
Không khí đặc quánh lại. Tôi thấy mẹ mình quay đi, mắt đỏ hoe. Đêm đó, chúng tôi cãi nhau lớn nhất từ trước đến nay. Cô nói tôi không bảo vệ cô trước họ hàng. Tôi nói cô chưa từng cố gắng hiểu gia đình tôi. Cả hai đều mệt mỏi, đều tự cho mình đúng. Có khoảnh khắc, tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn.

(Ảnh minh hoạ)
Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi thấy mẹ tôi lặng lẽ dậy sớm, vừa quét sân vừa thở dài. Tôi nhận ra nếu mình không xử lý chuyện này, vết nứt sẽ ngày càng rộng – không chỉ giữa tôi và vợ, mà giữa vợ tôi và cả gia đình.
Tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn, không đổ lỗi. Tôi hỏi cô ấy một câu: “Nếu sau này con trai mình về nhà ngoại mà cư xử như em ở đây, em sẽ thấy thế nào?”.
Cô im lặng rất lâu. Rồi lần đầu tiên trong suốt mấy ngày, cô khóc. Không phải kiểu tức giận, mà là mệt mỏi. Cô thừa nhận cô luôn cảm thấy bị soi xét, bị đánh giá vì xuất thân thành phố. Cô thu mình lại như một cách tự vệ. Cô không cố ý làm tổn thương mẹ tôi, chỉ là không biết cách hòa nhập.
Tôi cũng nhận lỗi vì đã mặc định cô phải hiểu văn hóa quê mà không hề chuẩn bị tâm lý cho cô. Chiều hôm đó, trước khi về lại thành phố, cô chủ động ra bếp phụ mẹ dọn dẹp. Không ai nói lời xin lỗi, nhưng bữa cơm cuối cùng yên ả hơn hẳn.
Chuyện chưa hẳn đã ổn. Những khác biệt vẫn còn đó. Nhưng chúng tôi đã học được một điều: hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người yêu nhau, mà là sự va chạm giữa hai gia đình, hai nền nếp sống.
Nếu hôm ấy tôi chọn im lặng hoặc chọn buông tay, có lẽ cuộc hôn nhân đã rẽ sang hướng khác. Nhưng thay vì thắng, thua, chúng tôi chọn cách hiểu nhau thêm một bước. Vì sau cùng, điều đáng sợ nhất không phải là một cánh cửa đóng lại trong ngày Tết. Mà là hai người chung một nhà, nhưng lòng đã khóa chặt từ lúc nào không hay.











