Từ ngày cưới Trung, Ngân quen với việc tự tính toán mọi khoản chi tiêu trong nhà. Lương của cô mỗi tháng 12 triệu, trừ tiền thuê nhà 5 triệu, tiền học mẫu giáo của con 3 triệu, điện nước, ăn uống linh tinh cũng ngót nghét 4-5 triệu, gần như chẳng còn dư. Trung làm kinh doanh tự do, thu nhập lúc có lúc không, nhưng suốt 1 năm qua, anh không đưa cho vợ một khoản cố định nào.
Tết năm nay cũng vậy.
Chưa tới 20 tháng Chạp, Trung đã ngồi liệt kê một danh sách dài. Nào là 3 giỏ quà biếu khách 3 triệu, quà cho bố mẹ mỗi bên 5 triệu, chưa kể phải mua đào, ti vi mới vì cái cũ hỏng âm thanh, tiếng lúc được lúc không, xem rất bực mình. Anh nói rất hào hứng, như thể tiền bạc đã sẵn trong tay.
Ngân cầm tờ giấy mà muốn ngất xỉu. Cô hỏi tiền đâu để mua từng ấy thứ? Trung chỉ xua tay, bảo cứ chi đi, bao giờ có tiền anh đưa cho. Anh nói như thể đó là chuyện rất đơn giản, như thể Trung có sẵn tiền trong tay, chờ đúng lúc là chi ra vậy.
Nhưng thực tế thì suốt 1 năm qua, Trung không đưa cho vợ một đồng nào. Tiền nhà, tiền học hành của con, tiền đám hiếu hỉ, tất cả đều từ khoản lương ít ỏi của Ngân và vài lần cô phải rút tiền tiết kiệm tích góp trước hôn nhân. Trung thỉnh thoảng có tiền nhưng anh nói còn phải xoay vòng làm ăn, còn phải giữ uy tín với bạn bè. Ngân không biết cụ thể thu nhập của chồng bao nhiêu, chỉ biết mỗi lần nhắc tới chuyện tiền bạc, anh lại khó chịu, bảo vợ tính toán chi li quá.
Ảnh minh họa
Những ngày giáp Tết, siêu thị đông nghịt người. Ngân đẩy xe qua từng gian hàng, nhìn giá cả mà hoa mắt. Một giỏ quà biếu loại ngon, thượng hàng đều 2-3 triệu. Cô nhớ lại lời Trung dặn, mua loại cho "ra gì và này nọ", đừng keo kiệt. Cô lại đứng rất lâu trước quầy điện máy, nghĩ về chiếc ti vi 55" mà chồng nhất quyết phải thay.
Tài chính gia đình họ chưa bao giờ có một kế hoạch rõ ràng, không có quỹ chung, không có khoản tiết kiệm cố định. Ngân từng đề nghị mỗi tháng Trung góp một khoản cố định để chi tiêu và dành dụm, nhưng anh nói làm vậy gò bó, tiền của anh phải linh hoạt. Sự linh hoạt ấy khiến mọi gánh nặng dồn lên vai cô.
Tối về, Trung vẫn hỏi đã mua được gì chưa? Nghe Ngân nói mới sắm vài thứ thiết yếu, anh tỏ vẻ không hài lòng, bảo Tết nhất mà sơ sài thì mất mặt với họ hàng. Ngân nhìn căn phòng chật chội, nghĩ đến số dư tài khoản chỉ còn hơn 14 triệu bao gồm cả lương thưởng Tết, mà danh sách Trung đưa ra đã vượt quá 30 triệu.
Có lúc cô nghĩ hay cứ nghe theo chồng, quẹt thẻ tín dụng rồi tính sau. Nhưng cô hiểu, nợ nần không tự biến mất chỉ bằng một câu "bao giờ có tiền anh đưa cho". Một năm qua, lời hứa ấy vẫn nằm nguyên đó, chưa từng được thực hiện. Nếu cô quẹt thẻ thì rồi người trả nợ vẫn là cô mà thôi.
Những ngày cận Tết, Ngân không còn nhìn vào danh sách Trung đưa nữa. Cô lấy một tờ giấy khác, tự viết lại mọi thứ theo cách của mình. Trong tài khoản còn 14 triệu, cô biết đó là giới hạn cuối cùng, nếu vượt qua thì sau Tết sẽ là chuỗi ngày vay mượn.
Ảnh minh họa
Ngân tính rất rõ, tiền biếu bố mẹ hai bên, mỗi bên 3 triệu là tròn 6 triệu, vừa đủ thể hiện tấm lòng mà không cần phô trương. Quà biếu những nơi quan trọng, cô chỉ mỗi túi quà biếu tầm 700-800 nghìn, vì thực tế thu nhập gia đình không cho phép hào nhoáng. Đào không cần to, chỉ một cành nhỏ 200 nghìn là nhà đã có không khí xuân. Thực phẩm Tết dự trù 4 triệu, đủ bánh chưng, thịt thà, mứt kẹo cơ bản cho mấy ngày đầu năm. Tiền lì xì khoảng 2 triệu.
Chiếc ti vi mới, Ngân gạch thẳng tay. Đó không phải nhu cầu cấp thiết. Cô tự nhủ, Tết không phải cuộc thi xem ai sắm sửa nhiều hơn. Nếu tài chính gia đình 1 năm qua không có khoản tiết kiệm nào, thì việc đầu tiên cần làm không phải là mua thêm đồ, mà là giữ cho mình không rơi vào nợ.
Tối đó, Ngân nói thẳng với Trung rằng cô chỉ chi trong 14 triệu. Nếu anh muốn thêm bất cứ thứ gì ngoài danh sách này, anh có thể tự lo phần tiền tương ứng. Cô không cãi vã, cũng không trách móc, chỉ nói một câu đơn giản: Một gia đình không thể vận hành bằng lời hứa suông!




