Giáo dục

Đọc bài "bóc phốt" của Brooklyn Beckham, tôi nghĩ ngay đến gia đình 1 người quen: Có cha mẹ như này, vừa tự hào vừa buồn và áp lực!

Tôi từng là một người hâm mộ cuồng nhiệt gia đình Beckham. Hơn 20 năm qua, từ khi David còn là chàng cầu thủ điển trai và Victoria là cô ca sĩ sành điệu, cho đến khi họ xây dựng nên một "đế chế" gia đình kiểu mẫu, tôi chưa từng bỏ lỡ một bức ảnh nào. Nhìn cách họ xuất hiện đồng bộ, những cử chỉ âu yếm, những lời khen có cánh dành cho nhau trên mạng xã hội, tôi từng ao ước: "Đó chính là hình mẫu gia đình hoàn hảo nhất."

Nhưng khi đọc 6 trang tâm thư "bóc phốt" bố mẹ của Brooklyn Beckham những ngày qua, trong tôi không phải là sự tò mò hóng chuyện, mà là một cảm giác vỡ vụn và xót xa.

Brooklyn viết rằng cậu bị bố mẹ kiểm soát cả đời, bị ép buộc phải sống "phông bạt" để duy trì thương hiệu gia đình, và đau đớn nhất là chi tiết mẹ cậu bước lên chiếm lấy "điệu nhảy đầu tiên" trong đám cưới con trai. Đọc đến đó, tôi chợt rùng mình nhận ra một sự thật trần trụi: Đôi khi, với những bậc cha mẹ quá thành công và quá ám ảnh về hình ảnh, đứa con không còn là một cá thể độc lập nữa. Chúng trở thành những món "trang sức" sống, được mài giũa chỉ để làm đẹp thêm cho chiếc vương miện của cha mẹ.

Bi kịch của những "nốt nhạc lệch pha" trong gia đình danh giá

Câu chuyện của Brooklyn làm tôi ám ảnh, bởi nó khiến tôi nhớ ngay đến một gia đình người quen mà tôi biết rất rõ.

Đó là một gia đình "trâm anh thế phiệt" theo đúng nghĩa của giới trí thức. Từ ông bà, bố mẹ cho đến các cô chú đều là Thạc sĩ, Tiến sĩ, giữ những chức vụ quan trọng trong các viện nghiên cứu hay tập đoàn lớn. Trong mắt người ngoài, họ là chuẩn mực của sự thành đạt và giáo dục. Nhưng bi kịch nằm ở đứa con trai duy nhất.

Cậu bé ấy, trớ trêu thay, lại là một "nốt nhạc lệch pha" trong bản hòa ca học thuật của gia đình. Cậu học hành bình thường, không giỏi Toán, chẳng thạo Lý, nhưng lại vẽ rất đẹp và mê mẩn nghệ thuật. Thay vì nhìn thấy tài năng của con, bố mẹ cậu lại nhìn thấy đó là một thất bại.

Tôi từng chứng kiến những cuộc cãi vã nảy lửa trong ngôi nhà ấy. Bố mẹ cậu không chấp nhận việc con trai của hai Tiến sĩ lại đi làm "mấy nghề vẽ vời vô bổ". Họ ép cậu vào khuôn khổ, bắt cậu học những ngành kinh tế, quản trị để "xứng tầm" với gia thế. Trong những bữa tiệc gia đình, cậu bé luôn bị đem ra so sánh với những người anh em họ hàng giỏi giang khác, như một ví dụ để răn đe. Họ yêu thương con không? Có lẽ là có. Nhưng họ yêu "hình ảnh đứa con thành đạt" mà họ tưởng tượng ra nhiều hơn là yêu chính bản thân cậu bé đang hiện hữu.

Áp lực ấy cứ tích tụ dần, biến thành một quả bom nổ chậm. Cho đến ngày... cậu bé ấy có những hành động dại dột, nghĩ quẩn.

Chỉ đến khi đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết của con trai, cái "sĩ diện" của những tấm bằng Tiến sĩ, Thạc sĩ kia mới sụp đổ hoàn toàn. Lúc ấy, họ mới bàng hoàng nhận ra: Một đứa con làm nghệ sĩ nhưng khỏe mạnh và hạnh phúc, vẫn tốt hơn gấp ngàn lần một đứa con là Tiến sĩ nhưng vô hồn, hay đau đớn hơn là... không còn trên đời này nữa.

Đọc bài "bóc phốt" của Brooklyn Beckham, tôi nghĩ ngay đến gia đình 1 người quen: Có cha mẹ như này, vừa tự hào vừa buồn và áp lực!- Ảnh 1.

David Beckham và con trai cả Brooklyn

Yêu con, hay yêu "chiếc cúp" mang tên con cái?

Từ Brooklyn Beckham cho đến cậu bé họa sĩ kia, bi kịch của những đứa trẻ "ngậm thìa vàng" đôi khi không nằm ở vật chất, mà nằm ở sự kỳ vọng độc hại .

Chúng ta, những người làm cha làm mẹ, thường vô tình coi con cái là phần mở rộng của cái tôi cá nhân (ego). Nếu cha mẹ là ngôi sao, con cái phải tỏa sáng. Nếu cha mẹ là trí thức, con cái phải là thiên tài. Chúng ta quên mất rằng, con cái đến với thế giới này để sống cuộc đời của chính chúng, chứ không phải để viết tiếp giấc mơ dang dở hay tô điểm cho hồ sơ (profile) của cha mẹ.

Hành động cắt đứt của Brooklyn có thể bị người đời chê trách là bất hiếu, là non nớt. Nhưng ở một góc độ nào đó, đó là tiếng thét của một con người muốn giành lại quyền được là chính mình, thoát khỏi vai diễn "đứa con ngoan trong gia đình hoàn hảo".

Mong rằng mỗi chúng ta, khi nhìn vào những ồn ào này, sẽ tự soi chiếu lại mình. Đừng để con cái phải "bóc phốt" hay dùng đến những hành động cực đoan mới khiến chúng ta hiểu ra một chân lý giản đơn: Con là con, và con chỉ cần là con thôi, thế là đủ.

Các tin khác

Khách mang 13,7 tỷ đồng tiền đền bù đất đi gửi tiết kiệm, 2 năm phát hiện đã mua bảo hiểm, nhân viên ngân hàng chỉ nói đúng 5 từ

Mang toàn bộ số tiền đền bù đất hơn 13,7 tỷ đồng vào ngân hàng với mong muốn gửi tiết kiệm an toàn, sinh lời ổn định, người phụ nữ không ngờ rằng sau 2 năm, thứ mình cầm trên tay lại là hợp đồng bảo hiểm nhân thọ. Khi quay lại chất vấn, câu trả lời ngắn gọn từ phía nhân viên ngân hàng khiến chị chết lặng.

Rapper Karik nhập viện

Vào cuối năm 2025, Karik bị chấn thương đầu gối nặng, đứt dây chằng chéo.