Khi "công chúa" bước ra từ thực tế, không phải từ cổ tích
Trong giới giải trí Hoa ngữ đầy rẫy những thị phi và áp lực, Lư Dục Hiểu nổi lên như một hiện tượng lạ. Cô gái sinh năm 1999, người Thượng Hải, chính thức ra mắt vào năm 2019 và nhanh chóng ghi dấu ấn qua các vai diễn đa dạng như Thượng Quan Thiển sắc sảo trong Vân Chi Vũ, hay gần đây là Minh Ý trong Nhập Thanh Vân và Hồ Tu trong Yết Hí. Thế nhưng, đi kèm với sự nổi tiếng là không ít lời soi mói. Người ta chê cô gu thẩm mỹ thất thường dù học ngành thời trang, kẻ lại mỉa mai dáng đi "chim cánh cụt" không đúng chuẩn mỹ nhân.
Giữa những luồng dư luận trái chiều, Lư Dục Hiểu vẫn giữ được một thái độ bình thản, có chút "ngơ ngơ" nhưng cực kỳ kiên định. Cho đến khi show thực tế Khuê nữ nhà tôi lên sóng năm 2024, khán giả mới ngỡ ngàng nhận ra: Sự bình thản ấy không phải là "diễn", mà là kết quả của một nền tảng giáo dục chứa chan tình thương và sự bao dung tuyệt đối.
Lư Dục Hiểu sống cùng bố mẹ trong một căn hộ chung cư tại Thượng Hải đã hơn hai thập kỷ. Trong mắt nhiều người thành đạt, đó có thể chỉ là một ngôi nhà cũ, nhưng với mẹ cô, đó là kho báu: "Vì có quá nhiều kỷ niệm của con gái ở nơi đây nên chúng tôi không bao giờ dám bán". 10 năm bôn ba, du học rồi đóng phim, Lư Dục Hiểu chỉ có đúng một cái Tết được ở nhà. Lần này trở về sau khi đóng máy, điều cô khao khát nhất chỉ đơn giản là nấu một bữa cơm cho bố mẹ.
Khoảnh khắc khiến hàng triệu khán giả xúc động không phải là những món quà xa xỉ, mà là khi trời còn chưa sáng, bố mẹ cô thức dậy chuẩn bị đi làm. Họ không nỡ đánh thức con gái, chỉ khẽ khàng nhìn qua cửa. Và rồi, người bố lặng lẽ vào phòng, cầm chiếc kẹp nhỏ để kẹp chặt khe hở của rèm cửa, ngăn tia nắng sớm chói vào mắt con. Hành động nhỏ bé ấy nói lên tất cả: Ở ngoài kia con có thể là ngôi sao, là đối tượng bị chỉ trích, nhưng về nhà, con mãi là báu vật cần được che chở trong từng giấc ngủ.
"Cảm giác an toàn": Món quà vô giá từ cha mẹ
Có một tình huống trong tập 1 của show khiến nhiều người phải suy ngẫm. Khi đi siêu thị cùng em họ 5 tuổi, Hiểu Hiểu phát hiện mình quên mang chìa khóa nhà. Thay vì hoảng hốt hay lo sợ bị bố mẹ mắng, tâm lý thường thấy ở nhiều đứa trẻ, cô nàng lại xử lý rất chậm rãi và còn tự an ủi em họ: "Chị đưa em về nhà an toàn chứng tỏ chị cũng là người chị đáng tin cậy đúng không?".
Host Ngô Hân đã tinh ý nhận xét: "Dù chậm hay mất đồ, Hiểu Hiểu đều có một cảm giác rất an toàn. Chính vì nội tâm vững vàng nên em ấy không thấy lo lắng". Câu hỏi đặt ra là: Điều gì làm nên sự vững vàng đó? Câu trả lời nằm ở sự bao dung.
Mẹ cô chia sẻ rằng vì Hiểu Hiểu đã dồn hết sự chú tâm vào diễn xuất, nên những mặt khác trong đời sống sẽ có thiếu sót. Thay vì trách mắng sự "đoảng" của con, bố mẹ cô chọn cách chấp nhận nó như một phần tất yếu của sự tập trung. Đó là điều mà không phải phụ huynh nào cũng làm được.
Bữa cơm gia đình và sự tôn trọng "nhà ngoại" đầy tinh tế
Trong căn bếp nhỏ, hình ảnh Lư Dục Hiểu lóng ngóng nấu nướng sau bao năm tự lập ở Anh đã khiến bố cô không tiếc lời khen ngợi. Không phải là những lời khen sáo rỗng, bố cô nhận xét chi tiết: "Đủ màu sắc, dinh dưỡng, ngon từ trong ra ngoài, có thể mở quán được rồi!". Ông bố làm nghề bác sĩ đầy tinh tế không đứng ngoài xem mà còn chủ động hỏi: "Cần bố giúp gì không?" .
Đặc biệt, trong bữa cơm có cả sự góp mặt của cậu mợ. Cậu của Hiểu còn cho rằng "lúc đầu mọi người còn tưởng cháu bày cho đẹp thôi đấy" nhưng khi nếm thử ai cũng thấy ngon hơn tưởng tượng. Khi nghe mọi người khen cháu gái nấu ngon, bố Hiểu đã nói một câu đầy tinh tế: "Lần sau khi có ông bà ngoại, em sẽ bảo Hiểu nấu một bữa nữa". Một người đàn ông biết trân trọng nhà vợ, biết kết nối tình cảm gia đình như thế, bảo sao đứa con lớn lên không hiểu chuyện và ấm áp?
"Mái ấm vĩnh viễn": Nơi lưu giữ cả một tuổi thơ trên tường
Sau bữa cơm là những giây phút cả nhà ngồi lại, không giáo điều, không dạy bảo. Mẹ Hiểu tâm sự con gái chính là "chỗ dựa tinh thần", là lý do để bà nỗ lực mỗi ngày: "Những ngày con không ở nhà, em có cảm giác một mình em đang sống như người già vậy. Hiểu Hiểu vừa về em liền như trẻ lại vậy. Kể cả trong khoảng thời gian con du học ở Anh, em cũng có cảm giác phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền để cho con đi học, chỉ cần như thế là hạnh phúc rồi. Mẹ có rất nhiều lý do để nỗ lực phút chốc chúng đều biến mất rồi giống như là em vừa mới thất nghiệp vậy. Bởi vì Hiểu Hiểu chính là toàn bộ chỗ dựa tinh thần của em".
Còn bố cô thì lôi ra một hộp đồ cũ, lưu giữ từng bức vẽ từ hồi mầm non, từng bài văn tiểu học của con. Bố Hiểu còn nhẹ nhàng nói rằng: "Con thấy mẹ chu đáo chưa? Cất nhiều đồ như vậy". Có bức tranh bố đưa Hiểu đến trường, chúc bố sinh nhật vui vẻ,... nhiều đến mức mẹ Hiểu thốt lên: "Vẽ bố từ sáng đến tối, lúc nào cũng vẽ bố". Ngay cả những bài văn hồi nhỏ, những bài đặt câu hồi học tiểu học cũng được mẹ Hiểu giữ lại.
Khán giả đã rưng rưng khi nghe lại đoạn văn Hiểu Hiểu viết về mẹ: "Mình và mẹ chơi trốn tìm, mình biến thành một đóa hoa nở trước cửa phòng mẹ. Mẹ có thể nhận ra mình vì trên mặt mình có dấu hôn của mẹ. Mình biến thành vì sao hóa thành một tia sao sáng vì mẹ. Mẹ có thể nhận ra mình là bởi vì kẻ tha phương dù có đi tới tận chân trời cũng không đi ra khỏi trái tim của mẹ". Một đứa trẻ có thể viết ra những dòng chữ giàu cảm xúc như thế, chắc chắn đã được tưới tắm trong một biển hồ yêu thương mỗi ngày. Trên tường căn phòng cũ vẫn còn dòng chữ: "Mái ấm vĩnh viễn của Hiểu Hiểu". Đó chính là "long mạch" cho sự tự tin của cô gái này.
Giáo dục bằng sự cổ vũ: Khi cha mẹ là những người bạn đồng hành
Khi một khách mời nói rằng gia đình Hiểu giáo dục con bằng cách cổ vũ: "Bố mẹ Trung Quốc có lẽ nghĩ nếu bạn cứ luôn khen ngợi đứa trẻ có khi sẽ không nhận ra khuyết điểm và lỗi lầm của mình không?". Nhưng mẹ Lư Dục Hiểu đã có một tư duy rất hiện đại: "Những người thế hệ sau 7x như chúng ta có thể trong giai đoạn tiếp nối của cách giáo dục và giám sát. Tôi cảm tháy phụ huynh xem con cái họ giống như những người bạn vậy. Chúng tôi không dùng cách giáo dục của phụ huynh để gây áp lực lên những đứa trẻ vì tôi cảm thấy có nhiều tính cách vốn dĩ rất đáng quý. Đương nhiên bố mẹ chúng ta có thể đã đúng cách giáo dục truyền thống. Bố mẹ cũng là vì tốt cho chúng ta, sợ chúng ta đi đường vòng nhưng mà chúng ta ở thời đại này cũng đã loại bỏ đi được sự nặng nề đó.
Tôi cảm thấy con bé luôn cho tôi và mọi người cảm thấy khá thả lỏng và vui vẻ nhưng thật ra phía sau đó là con bé gánh vác hết trách nhiệm. Tất cả những vất vả mà con bé phải gánh con bé không hề thể hiện ra ngoài. Vậy nên từ góc nhìn của tôi mà nói thì con bé rất là giỏi". Bà hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài thong dong của con là cả một sự gánh vác trách nhiệm âm thầm. Thay vì soi xét khuyết điểm, bà chọn cách công nhận sự nỗ lực.
Tất cả những khoảnh khắc của gia đình nữ diễn viên trong tập 1 của "Khuê nữ nhà tôi" không chỉ là một show truyền hình mà còn là một góc nhìn thực tế về cách giáo dục con cái trong gia đình. Dù con có làm nghề gì, dù có nổi tiếng hay không thì không khí gia đình, cách bố mẹ và con cái tương tác với nhau sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nội tâm của đứa trẻ cũng như tính cách mà sau này trưởng thành con sẽ dùng để đối diện với cuộc sống.
Câu chuyện của gia đình Lư Dục Hiểu chính là một minh chứng sống động cho câu nói: "Hòa khí sinh tài". Sự hòa thuận, yêu thương trong gia đình không chỉ tạo ra một đứa trẻ hạnh phúc, mà còn tạo ra một cá nhân có sức mạnh nội sinh mạnh mẽ để đối mặt với sóng gió cuộc đời.
Lư Dục Hiểu có thể vẫn sẽ bị chê về dáng đi, về gu thời trang, nhưng có lẽ cô sẽ chẳng mấy bận tâm. Bởi vì cô biết, dù ngoài kia có bão tố thế nào, chỉ cần quay về căn nhà cũ ở Thượng Hải, vẫn có một người cha sẵn sàng kẹp rèm che nắng cho cô, một người mẹ luôn chờ đợi để thơm má con và nói câu: "Con gái vất vả rồi".
Hạnh phúc của một đứa trẻ, thực ra chỉ đơn giản và mộc mạc đến thế thôi.




