Giáo dục

Giữ hay bỏ đại học vùng?

Trải qua 30 năm xây dựng và phát triển, cả 3 đại học vùng đều có những bước đi vững chắc, những tiến bộ vượt bậc và đã có những đóng góp quan trọng vào sự nghiệp phát triển kinh tế - xã hội của đất nước nói chung cũng như cho từng vùng kinh tế nói riêng. 

Tuy nhiên, công bằng mà nói, các đại học vùng của chúng ta cho tới nay vẫn chưa thực sự “mạnh” như kỳ vọng. 

Theo quan niệm phổ biến “đại học vùng” là cơ sở giáo dục đại học được thành lập ra chỉ tại một số vùng lãnh thổ cụ thể, thường là ở những vùng chậm phát triển về kinh tế - xã hội, để ưu tiên đào tạo ra nguồn nhân lực trực tiếp đáp ứng yêu cầu phát triển của vùng, giúp cho vùng đó nhanh chóng đuổi kịp các vùng khác của đất nước.

Từ lâu Đảng và Nhà nước đã chủ trương thành lập nhiều cơ sở giáo dục đại học mang tính chất vùng như vậy. Ví dụ, tại vùng núi phía Bắc có Trường Đại học Nông nghiệp 3, Trường Đại học Sư phạm Việt Bắc, Trường Đại học Công nghiệp Thái Nguyên, Trường Đại học Y Việt Bắc.

Giữ hay bỏ đại học vùng? - 1

Sinh viên Đại học Thái Nguyên (Ảnh: TNU).

Tại vùng núi Tây Bắc có Trường Cao đẳng Sư phạm Tây Bắc. Tại khu vực Tây Nguyên có Trường Đại học Tây Nguyên. Tại vùng Đồng bằng sông Cửu long có Trường Đại học Cần Thơ…

Như vậy khái niệm “trường vùng” không có gì quá xa lạ đối với Việt Nam. Cái mới ở 3 đại học vùng cũng như ở 2 đại học quốc gia được thành lập cách đây 30 năm, từ khi đất nước đi vào thời kỳ đổi mới, là ở chỗ chúng đều có cấu trúc đa lĩnh vực, một kiểu cấu trúc cơ sở giáo dục đại học rất phổ biến trên thế giới.

Kiểu cấu trúc này hoàn toàn khác với kiểu cấu trúc đơn lĩnh vực (theo mô hình Liên xô cũ) của các trường vùng có tại Việt Nam trước đó.

Kinh nghiệm quốc tế cho thấy đại học đa lĩnh vực có những ưu việt mà các kiểu trường khác không thể có. Điển hình là bộ máy tổ chức gọn nhẹ, ngân sách được đầu tư tập trung, sinh viên được tự do lựa chọn học các môn học hoặc các chương trình liên ngành ở các trường khác nhau trong một đại học, sinh viên được học với những giảng viên giỏi nhất ở tất cả các môn học, dễ dàng mở ra các chương trình liên ngành…

Để các đại học vùng có cấu trúc kiểu đa lĩnh vực, năm 1994, Chính phủ đã chọn giải pháp gom các đại học vùng đơn lĩnh vực, sắp xếp lại thành đại học vùng đa lĩnh vực với yêu cầu đại học vùng đa lĩnh vực phải được tổ chức như một chỉnh thể thống nhất, đặc biệt trong lĩnh vực đào tạo, với một hệ thống quản trị 3 cấp là: đại học (university), trường thành viên (college) và khoa (deparment). 

Tuy nhiên, thực tế đã không diễn ra như mục tiêu đặt ra ban đầu. Cho tới nay, các đại học vùng cũng như các đại học quốc gia vẫn chỉ tồn tại dưới dạng của một “liên hiệp các trường đại học chuyên ngành” với cấu trúc đại học hai cấp. 

Do các trường thành viên vẫn hoạt động gần như độc lập, không phối hợp với nhau, trước hết là về mặt đào tạo, nên đại học vùng chưa có được sức mạnh tổng hợp như xã hội và người học vẫn mong đợi.

Song đại học vùng tồn tại vì sứ mệnh của mô hình này như đã nói ở trên. Ví như, nếu không có Đại học Thái Nguyên thì làm sao các trường thành viên có Trung tâm học liệu với tổng kinh phí đầu tư hơn 7,25 triệu USD do Tổ chức AP tài trợ thông qua Tổ chức Đông Tây hội ngộ để sử dụng. 

Trong cuốn Festschrift - Kỷ yếu Đại học Humboldt 200 năm, TS Vũ Quang Việt đã so sánh đại học Hoa Kỳ và Việt Nam như sau: “Đại  học  Việt  Nam  hiện  nay  vẫn  được  tổ  chức  như  là những ốc đảo, ốc đảo về tổ chức và ốc đảo về địa lý (theo nghĩa trường nhân văn ở một nơi, trường luật ở một nơi, trường khoa học tự nhiên, như toán, vật lý, hoá học, sinh học… ở một nơi khác). 

Khi đại học Việt Nam được tổ chức lại thành các đại học quốc gia hoặc đại học vùng thì việc tổ chức lại chỉ ở cái tên, với một tầng quản lý cao hơn ở phía trên. 

Chương trình của đại học đã không tổng hợp lại, học sinh ở trường này không thể lấy tín chỉ ở trường khác và địa điểm khác biệt cũng làm cho việc lấy tín chỉ khó khăn. 

Ốc đảo về tổ chức cũng không cho phép thầy giáo kết hợp, trao đổi và nghiên cứu chung. Việc tổ chức ốc đảo này còn tiếp tục vì triết lý “khai thác sức mạnh tổng hợp” không được thể hiện trong chương trình giảng dạy ở mỗi trường. 

Thí dụ, nếu trường kinh tế rút ra khỏi đại học quốc gia/đại học vùng thành một trường độc lập, thì việc học toán chẳng hạn, nếu vẫn học ở những thầy dạy kinh tế thì rõ ràng là sẽ học từ một người chỉ biết sơ về toán. 

Ngược lại, muốn dạy về kinh tế môi trường mà không biết gì về hoá học hoặc nông nghiệp, lâm nghiệp hoặc không có cơ hội giao lưu với những người ở những ngành này thì điều đó cũng chẳng khác gì chỉ nhằm tạo ra những con người “khiếm thị”…

Để giải quyết triệt để các vấn đề tồn tại của đại học vùng hiện nay, cơ quan có thẩm quyền cần sớm ban hành Nghị định mới cho các đại học quốc gia và đại học vùng, trong đó cần chỉ rõ sứ mệnh của từng loại đại học, quy định các đại học này phải thay đổi cơ cấu theo hướng chuyển đổi từ mô hình liên hiệp các trường đại học chuyên ngành sang mô hình đại học đa lĩnh vực đích thực. 

Mô hình này có sự phân công, phân cấp hợp lý giữa đại học và các trường thành viên, bảo đảm phát huy tính chủ động và thế mạnh của từng trường, cùng với sức mạnh tổng hợp chung của cả đại học.

Bên cạnh đó, do các đại học vùng chỉ thành lập ở những vùng chậm phát triển về kinh tế - xã hội nên phải được ưu tiên đầu tư ngân sách nhà nước, hạn chế vận dụng Nghị định 60 về tự chủ tài chính cho loại hình đại học này.

Chiến lược phát triển của đại học vùng phải gắn liền với chiến lược phát triển kinh tế - xã hội của vùng. Đại học vùng và vùng cùng phát triển song hành với nhau. Chỉ khi vùng đạt được trình độ phát triển chung của cả nước, Nhà nước mới nên đặt vấn đề chuyển đổi sứ mệnh cho đại học vùng.

Đồng thời, các đại học vùng phải được tự chủ hoàn toàn về cả 3 phương diện: học thuật, tổ chức - nhân sự và tài chính.

Cuối cùng, để tránh nhầm lẫn, ngành giáo dục nên dùng thuật ngữ “viện đại học” thay cho thuật ngữ “đại học” hiện nay. 

Tác giả: TS Lê Viết Khuyến, Phó chủ tịch Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng Việt Nam, Nguyên Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục đại học, Bộ GD&ĐT.

Các tin khác

Châu Nhuận Phát bị chỉ trích

Châu Nhuận Phát gây tranh cãi khi bất ngờ dự MAMA 2025. Tài tử vừa kêu gọi mặc niệm vụ thảm họa cháy ở Hong Kong (Trung Quốc), vừa vui vẻ nhảy cùng G-Dragon khi trao giải.