Sức khỏe - Đời sống

Gửi thêm 5 triệu nữa là có 3 tỷ “ăn Tết”, háo hức vượt 12.000km về đến nhà thì mẹ nói: “Con có gửi mẹ đồng nào đâu”

Một tài khoản mạng xã hội ẩn danh vừa đăng tải một bài viết trong hội nhóm những câu chuyện buồn dịp Tết để mọi người cùng gỡ rối trên Weibo, đang nhận về rất nhiều sự quan tâm từ cộng đồng mạng.

“Tôi xin phép được giấu tên. Tôi không muốn câu chuyện này trở thành đề tài bàn tán ở quê. Tôi cũng không muốn ai nhìn bố mẹ tôi bằng ánh mắt nặng nề. Nhưng nếu không viết ra, có lẽ tôi sẽ không thể bước tiếp", cô gái mở đầu bài viết.

Tôi năm nay 27 tuổi. Sang nước ngoài làm việc được gần 4 năm. Những năm đầu, tôi làm trong nhà hàng, mỗi ngày đứng hơn 10 tiếng, cuối tuần gần như không nghỉ. Sau này chuyển sang công ty logistics, công việc ổn định hơn nhưng áp lực cũng nhiều hơn.

Tôi không phải kiểu người tiêu xài thoải mái. Tôi luôn sống với một mục tiêu rất rõ: tích lũy đủ 900.000 NDT (khoảng 3 tỷ đồng) để sau này về nước mở một cửa hàng nhỏ, có thể là tiệm bánh hoặc quán cà phê. Một nơi không quá lớn, nhưng là của riêng mình.

Mỗi tháng tôi đều gửi về nhà từ 6.000-8.000 NDT (khoảng 20-28 triệu đồng). Có tháng cao điểm, tôi làm thêm ca đêm để gửi được 10.000 NDT (khoảng 35 triệu đồng).

Ban đầu tôi chuyển vào tài khoản của mẹ. Sau đó bố bảo mẹ không rành giao dịch ngân hàng, hay quên mật khẩu, nên bảo tôi chuyển sang tài khoản của ông cho tiện quản lý. Tôi tin tưởng, nên đồng ý.

Ba năm rưỡi trôi qua. Tổng số tiền tôi gửi về đã gần 850.000 NDT (khoảng 2,9 tỷ đồng).

Trước khi về nước ăn Tết năm nay, tôi còn nhắn cho bố: “Con gửi thêm 1.500 NDT (khoảng 5 triệu đồng) nữa là tròn 900.000 NDT rồi đó bố. Vậy là đủ 3 tỷ.”

Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác lúc đó. Vừa hồi hộp, vừa tự hào. Tự hào vì lần đầu tiên trong đời, tôi có một khoản tiền lớn như vậy, dù nó chưa nằm trong tay mình.

Bố chỉ trả lời ngắn gọn: “Ừ, bố biết rồi.”

Tôi không nghĩ gì nhiều.

Tôi vượt hơn 12.000km bay về quê. Trên máy bay, tôi còn tưởng tượng cảnh cả nhà ngồi bàn chuyện tương lai. Tôi nghĩ, cuối cùng tôi cũng có thể khiến bố mẹ yên tâm phần nào.

Nhưng khi bước vào bếp, nghe mẹ nói một câu, tôi mới biết mình đã sống trong một sự thật hoàn toàn khác.

Hôm đó tôi về đến nhà gần 10 giờ tối. Mẹ đang gọt hoa quả chuẩn bị cúng giao thừa. Tôi ôm mẹ, cười rất tươi: “ Mẹ ơi, con sắp đủ 900.000 NDT (3 tỷ đồng) rồi. Tết này mình tính chuyện mở cửa hàng nhé.”

Mẹ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt bà không vui mừng như tôi tưởng. Bà hỏi lại: “ Tiền gì?”

Tôi nghĩ mẹ chưa nghe rõ nên nói lại, chậm hơn: “ Tiền con gửi về mấy năm nay đó mẹ.”

Gửi thêm 5 triệu nữa là có 3 tỷ “ăn Tết”, háo hức vượt 12.000km về đến nhà thì mẹ nói: “Con có gửi mẹ đồng nào đâu”- Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Mẹ đặt con dao xuống. Giọng bà khẽ run: “Con có gửi mẹ đồng nào đâu. Từ năm ngoái, bố con nói con không gửi nữa. Ông bảo bên đó con làm ăn khó khăn.” Tôi đứng chết lặng. Suốt hơn một năm qua, mẹ tôi nghĩ tôi đã ngừng gửi tiền về.

Tôi cảm giác tai mình ù đi, mẹ liên tục gặng hỏi và lúc này dường như tôi cũng hiểu dần chuyện gì đang xảy ra. Tất cả là ở bố tôi, nhưng tính ông vốn gia trưởng nên tôi không dám làm lớn chuyện. Chỉ khổ mẹ.

Tôi quay ra phòng khách nhìn bố. Ông vẫn ngồi xem tivi, như không nghe thấy gì. Tôi chạy ra, yêu cầu bố vào phòng nói chuyện. Bố tôi thở dài: “Bố có đem tiền đi đầu tư. Ban đầu lãi. Sau đó thua lỗ. Bố nghĩ sẽ gỡ lại được nên chưa nói.”

Tôi hỏi rất bình tĩnh: “ Vậy số tiền 850.000 NDT (gần 2,9 tỷ đồng) giờ còn bao nhiêu?”

Ông không trả lời.

Sự im lặng đó chính là câu trả lời. Tôi không hét. Không trách móc. Không đập bàn. Tôi chỉ thấy trong lòng mình có một khoảng trống rất lớn. Còn bố tôi chỉ luôn miệng nói tưởng tôi gửi tiền về dành làm ăn, thì ông chỉ lấy đầu tư thôi, chứ không nghĩ ý định của tôi về nhà khởi nghiệp.

Tôi nhớ những ngày đông tuyết rơi dày, tôi vẫn đứng chờ xe buýt lúc 5 giờ sáng để kịp ca làm. Tôi nhớ những lần ốm nhưng không dám nghỉ vì sợ mất tiền chuyên cần. Tôi nhớ cảm giác nhìn bạn bè đi du lịch còn mình thì tính từng đồng tiết kiệm.

Tất cả những điều đó, tôi đều làm với một niềm tin: mình đang xây một tương lai an toàn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang đặt niềm tin sai chỗ. Điều khiến tôi đau nhất không phải số tiền gần 3 tỷ đã mất.

Mà là việc mẹ tôi đã sống suốt một năm qua trong suy nghĩ rằng con gái mình không còn gửi tiền về nữa.

Tôi tưởng tượng những buổi bà nhìn điện thoại, không thấy thông báo chuyển khoản. Những lần bà tự trấn an: “Chắc con khó khăn.”

Hai mẹ con, mỗi người mang một nỗi hiểu lầm. Chỉ vì một người đàn ông sợ thừa nhận mình thất bại.

Sáng hôm sau, tôi in toàn bộ sao kê ngân hàng, đưa cho mẹ xem từng dòng 6.000 NDT (20 triệu), 8.000 NDT (28 triệu), 10.000 NDT (35 triệu)…

Tay bà run khi lật từng trang. Bà không trách bố. Chỉ ngồi khóc rất lâu. Còn tôi, tôi không biết nên giận hay nên thương.

Bố tôi không phải người xấu. Ông chỉ là người đàn ông lớn lên trong tư duy phải chứng minh mình giỏi giang, phải làm ra tiền. Có lẽ ông nghĩ nếu nói thật, ông sẽ mất mặt.

Nhưng ông không biết, sự im lặng đó khiến tôi mất nhiều hơn tiền.

Hiện tại tôi đã quay lại nước ngoài làm việc. Tôi không cắt đứt gia đình. Tôi vẫn gọi cho mẹ mỗi tuần. Tôi vẫn gửi tiền – nhưng lần này là vào tài khoản riêng của bà.

Tôi không còn nhắc đến con số 900.000 NDT nữa.

Sau tất cả, tôi hiểu một điều:

Tiền bạc trong gia đình cũng cần sự minh bạch. Tình thương cũng cần sự thẳng thắn. Và trưởng thành là khi ta chấp nhận rằng không phải ai trong nhà cũng đủ mạnh mẽ để nói ra sự thật.


Các tin khác