Trận mưa lũ lịch sử ở Đắk Lắk tháng 11.2025 đã để lại một ký ức khắc sâu vào lòng người. Nước dâng cuồn cuộn, cuốn theo nhà cửa, tài sản và cả sinh mạng của hàng chục người dân vùng quê Đông Hòa, Tây Hòa (đều thuộc tỉnh Phú Yên cũ). Giữa lúc khó khăn vô cùng đó, những nhóm thiện nguyện cứu hộ từ phố biển Phan Thiết cách xa hàng trăm ki lô mét đã lên đường, lao vào vùng lũ để ứng cứu đồng bào.
Theo báo cáo của UBND tỉnh Đắk Lắk, có tới 63 người tử vong, thiệt hại gần 5.500 tỉ đồng trong trận lũ lịch sử này. Phía sau những thống kê ấy, là số phận của biết bao con người ngồi trên nóc nhà, dầm mưa nhìn tài sản bị nhấn chìm sau bao năm vất vả.
Đó là lý do mà những nhóm thiện nguyện lên đường mang tình nghĩa đồng bào đến với vùng lũ. Họ từ những con người rất đỗi bình thường - chủ quán cà phê, tài xế, dân kinh doanh, tiểu thương - biến thành lực lượng cứu hộ bất đắc dĩ, nhưng đầy bản lĩnh và quyết tâm.
Không do dự, phải đi ngay trong đêm !
Anh Nguyễn Văn Hà - trưởng nhóm "Cứu thương 0 đồng Bình Thuận", trú tại P.Phú Thủy, Lâm Đồng (P.Phú Thủy, TP.Phan Thiết, Bình Thuận cũ), là một trong những người rời Phan Thiết sớm nhất cùng nhóm cứu hộ tình nguyện đi Đắk Lắk. Anh Hà kể: "Tôi đọc tin trên mạng thấy thủy điện xả lũ, nguy cơ ngập sâu vùng hạ lưu Đông Hòa - Tây Hòa trong đêm, cùng thời điểm trên mạng xuất hiện cảnh ngập lụt ở vùng Hòa Thịnh, Hòa Xuân. Chúng tôi lập tức bàn bạc nhanh và quyết định đi ngay trong đêm, không do dự".

Anh Nguyễn Văn Hà trong lần cứu hộ dân vùng lũ Đắk Lắk hôm 19.11.2025
ẢNH: Q.H
Khoảng 16 giờ 30 ngày 19.11.2025, 2 ca nô được chất lên xe bán tải, một xe cứu thương, lên đường giữa mưa trắng trời miền Trung. Mới qua hầm đèo Cả chừng 5 km, QL1 đã ngập sâu, xe không nhích nổi. Khi cả nhóm còn đang loay hoay chọn đường vòng, một người dân chạy đến nói: "Trong thôn Phú Khê 2 còn nhiều người bị kẹt, phải leo trên nóc nhà, nước lên nhanh lắm!". Không một chút do dự, anh em hạ thủy ca nô ngay bên vệ đường QL1, để người dân ngồi dẫn đường lao vào vùng ngập Hòa Xuân.
"Đêm hôm ấy, anh em đưa ra hàng chục người khỏi vùng ngập sâu, trong tiếng khóc lẫn tiếng kêu cứu vọng từ nóc nhà, nghe nao lòng !", anh Hà xúc động kể và nói tiếp: "Đến 3 giờ sáng, một ca nô bị vướng dây điện, nước tràn vào khoang máy làm tắt bugi; chiếc còn lại bị đá kẹt cánh quạt không quay được. Cả đội lại kéo phương tiện vào điểm tập kết, soi đèn pin sửa suốt 2 giờ. Đến 5 giờ sáng, máy nổ trở lại, lại tiếp tục vào vùng lũ đưa hơn 30 người ra ngoài".
Những giọt nước mắt vỡ òa
Còn anh Trương Minh Khoa (P.Phan Thiết, Lâm Đồng) vẫn nhớ cánh đồng nước mênh mông, lạnh tê người trong chuyến cứu hộ ngày 22.11.2025. Khi vận chuyển ca nô đến Đắk Lắk, đoàn kẹt cứng trong dòng xe dài hàng chục ki lô mét gần đèo Cả, nhưng đội của "Khoa Phan Thiết" quy tụ tới 17 anh em và 2 ca nô, nên quyết định phối hợp với các lực lượng "nhận nhiệm vụ" ở khu vực cầu Bàn Thạch (TX.Đông Hòa, Phú Yên cũ).

Di dời người dân xã Hòa Xuân đến nơi an toàn
ẢNH: Q.H
Khi đó, sóng điện thoại chập chờn, trong khi hàng trăm tin nhắn cầu cứu tràn vào Zalo, khiến anh em chỉ biết dựa vào tiếng người gọi nhau giữa mênh mông nước. Khoa kể khi đưa được khoảng 20 người trong một ngôi làng bị cô lập ra ngoài, một thành viên trong đoàn đã bật khóc khi thấy bà con òa lên vì được cứu.
Nhóm của bạn trẻ Lê Nhựt (P.Mũi Né, TP.Phan Thiết cũ) thì mở rộng mạng lưới đến tận TP.HCM để gom hàng cứu trợ. Khi lũ dâng cao hôm 21.11.2025, nhóm của Nhựt có mặt từ thôn Phú Khê 1, Phú Khê 2 đến xóm Bến, Phong Hậu, Phú Hòa 1, rồi lên tận Tuy An, Sông Cầu. Những chuyến hàng gồm nước uống, sữa, mì, gạo, áo ấm được hội nhóm quyên góp từ khắp nơi đem đến cho bà con vùng lũ. "Anh em đi cả tuần, có người về nhà chỉ kịp ngủ một đêm rồi lại quay ra", anh Nhựt nói.
Ngày 23.11.2025, khi gặp PV Thanh Niên tác nghiệp tại xã Hòa Xuân, anh Nguyễn Quả (xã Hòa Thắng, Lâm Đồng) kể: "Tôi cùng 6 anh em khác đem 1 xe cứu thương, 2 xe bán tải và chở 2 ca nô ra Đông Hòa. Nước bắt đầu rút, nhà cửa lộ ra, loang lổ vệt bùn đất". Hôm đó, anh Quả cùng nhóm bạn giúp đưa được 2 người tử vong trong rốn lũ ra nơi khô ráo để người thân lo hậu sự. "Nhìn cảnh người chết trong lũ mà lòng nặng trĩu. Chúng tôi hiểu rằng không chỉ cứu người sống, mà phải giúp người xấu số được lo hậu sự", anh Quả chia sẻ.

Nhiều đoàn cứu hộ đến với đồng bào Đắk Lắk, ngày 23.11.2025
ẢNH: Q.H
Dù trận lũ lịch sử đã đi qua nhưng người dân vẫn cần rất nhiều thời gian, công sức và cả sự hỗ trợ để xây dựng lại cuộc sống. Chính vì lẽ đó, nhóm của bà Đặng Thị Kim Oanh (nguyên Phó giám đốc Đài PT-TH Bình Thuận) tiếp tục góp sức giúp bà con vùng lũ gượng dậy.
Bà Oanh cho biết không có điều kiện tiếp sức đồng bào ngay khi cơn lũ ùa về nhưng nhóm của bà, gồm cán bộ hưu trí, những người kinh doanh, buôn bán, cùng bạn bè quyên góp được khá nhiều hàng hóa, vật dụng. "Sau chuyến cứu trợ bà con Lâm Đồng, sáng ngày 4.12.2025, chúng tôi gom được 2 xe tải hàng hóa đi Phú Yên, gồm áo quần, gạo, sữa, mì, xoong nồi và cả vở cho học trò", bà cho hay. Theo bà Oanh, nhóm của bà chọn những nơi ít được chia sẻ hàng cứu trợ để đến. "Không đủ nguồn lực để giúp cùng lúc nhiều gia đình, nhưng chúng tôi muốn hỗ trợ nhà nào cũng được nhận nhiều nhu yếu phẩm, để dùng cho nhiều ngày", bà Oanh nói.
"Đi qua vùng lũ dữ, chúng tôi nhìn thấy hàng trăm đoàn từ thiện từ khắp cả nước đổ về. Từ túi gạo, thùng mì, chai nước, đến những cái ôm, siết tay nhau giữa mênh mông nước lũ. Đó là đạo lý của người Việt Nam ta, luôn hướng đến đồng bào trong lúc khó khăn", một thành viên trong nhóm cứu trợ chia sẻ.
Cứ thế, tại Đắk Lắk, Lâm Đồng, Khánh Hòa, Gia Lai…, sau khi nước rút, còn lại không chỉ là bùn đất mà là lòng người sâu nặng, là nghĩa tình đồng bào sáng lên trong gian khó.
Chuyện xúc động ở Diên An
Anh Trương Minh Khoa kể lại một câu chuyện xúc động khi cứu hộ bà con ở Diên An (Khánh Hòa). Đêm 20.11.2025, lũ về rất nhanh, ông Toàn (không rõ tên họ đầy đủ) mất liên lạc với gia đình, nên cứ đứng ở đường 23 Tháng 10 khi nước ngập đến đầu gối. Ông cho biết đã đứng đó rất lâu, chờ xem có đoàn cứu hộ nào không để nhờ hỗ trợ. May mắn, ngay lúc đó ca nô của anh Khoa đến nơi. Đưa ông Toàn lên ca nô, chạy khoảng 1 km thì đến nhà ông trong đêm lạnh. Đến nhà, ông Toàn gọi "mẹ ơi" nhưng không có tiếng trả lời. Nhóm cứu hộ cạy cửa vào, thấy mẹ ông Toàn bị ngất còn cậu ông Toàn bị tai biến nằm dưới cái bàn đang đè lên người. Ca nô lập tức chở hai người lao về hướng Bệnh viện Nha Trang rồi may mắn gặp xe cứu thương 0 đồng đang chờ cứu hộ, lập tức đưa họ đến bệnh viện cứu chữa kịp thời.






