Tôi nhận được cuộc gọi của mẹ vào đúng bữa tối. Giọng mẹ khàn đi vì tức, kể rằng vừa cãi nhau to với chị dâu cả. Chuyện cũng không có gì mới, mẹ bảo chị dâu hỗn, chị dâu nói mẹ soi mói, rồi cả nhà xúm vào, ai cũng có phần. Kết thúc cuộc gọi, mẹ nói rằng Tết này mẹ lên ở với vợ chồng tôi vài hôm cho khuây khỏa, vừa là "đòn cảnh cáo" chị dâu, vừa để thử hưởng Tết thành phố một lần.
Tôi cúp máy mà chẳng biết phải nói sao với chồng. Tết ở thành phố thì có cái gì mà hưởng? Trong khi chúng tôi đã có nhà riêng đâu. Phòng trọ của vợ chồng tôi chỉ 20 mét vuông, kê vừa cái giường, cái tủ nhỏ và bếp ga đặt sát cửa. Tết này chúng tôi dự định về quê chồng ăn Tết, vé xe đã đặt, quà cáp đã tính toán vừa đủ. Giờ mẹ nói lên ở cùng, mọi thứ bỗng chốc lệch khỏi đường ray.
Mãi đến lúc sắp đi ngủ tôi mới nói với chồng. Anh bảo rằng để anh tính nhưng tôi biết chuyện không dễ. Nếu mẹ lên, phòng trọ không có chỗ ngủ. Nếu đổi kế hoạch không về quê chồng, tôi sợ mang tiếng làm dâu không biết điều. Nếu vừa đón mẹ vừa về quê chồng, tiền bạc không kham nổi. Cái Tết vốn đã chật chội bỗng thêm nặng nề.
Mẹ không đợi chúng tôi sắp xếp. Sáng hôm sau, mẹ nhắn tin báo đã mua vé xe lên thành phố, nói rằng ở quê không chịu nổi không khí trong nhà, lên với tôi cho đỡ tủi. Mẹ sẽ trông nhà, nấu cơm cho chúng tôi an tâm đi làm những ngày cuối năm bận rộn này. Tôi đọc tin nhắn mà giật mình, nghĩ tới cảnh mẹ ngồi trên chiếc giường chật, những đêm mất ngủ vì không quen, rồi những bữa ăn một mình vì con cái đi làm, tôi thương mẹ nhưng cũng sợ tình cảnh đó.
Ảnh minh họa
Chồng tôi bắt đầu cáu, anh nói không phải không thương mẹ vợ, nhưng tình thế này quá khó. Anh lo nếu không về quê, bố mẹ anh sẽ buồn, họ hàng xì xào. Tôi cũng cáu theo, nói rằng mẹ tôi đang buồn, chẳng lẽ bảo mẹ đừng lên?
Chiều đó, mẹ gọi lại, giọng dịu hơn, kể rằng đã dọn tạm mấy bộ quần áo, lên ở vài hôm rồi về cho khuây khỏa, nhân tiện đi sắm Tết ở siêu thị một lần cho biết. Tôi nghe mà nước mắt chảy ra. Tôi biết mẹ đã nghĩ lại, để tôi bớt khó xử nhưng chính điều đó lại làm tôi thêm day dứt khi không có mái nhà tử tế để có thể đón mẹ lên ở cùng bất cứ lúc nào bà muốn.
Tôi đề xuất với chồng việc thuê tạm phòng khác mấy ngày Tết, hoặc hoãn về quê chồng. Anh lắc đầu, nói tiền không dư, mà hoãn thì khó ăn nói. Cuối cùng, chúng tôi cãi nhau thật sự. Tôi nói mình không thể bỏ mẹ, anh nói anh cũng không thể bỏ gia đình anh. Lúc nóng giận anh còn nói nếu tôi cứ nhất quyết đón mẹ lên thì anh sẽ về quê một mình, ra Tết ly hôn. Tôi đành im lặng không tiếp tục cuộc cãi vã nữa. Tết chưa tới mà lòng đã rối như tơ, tôi nên làm thế nào để không ai phải tổn thương quá nhiều?







