Nữ đại gia chi tiền khủng "mua rể" cho con gái khuyết tật
Vương Tranh chưa từng nghĩ có ngày mình phải đặt hôn nhân lên bàn cân tiền bạc. Nhưng khi cha anh nằm trên giường bệnh, ca phẫu thuật trị giá hàng trăm nghìn tệ treo lơ lửng như lưỡi dao trên đầu, mọi nguyên tắc anh từng tin tưởng đều bắt đầu lung lay.
Anh là một nhân viên văn phòng bình thường ở Chiết Giang, lương tháng đủ sống, đủ gửi về quê thuốc thang cho cha mẹ. Cho đến một ngày, bệnh viện gọi điện báo rằng nếu không phẫu thuật sớm, tính mạng người cha khó giữ.

Nữ đại gia họ Lâm tặng một căn hộ trung tâm thành phố, kèm 500.000 tệ tiền mặt 'mua rể' cho con gái ngồi xe lăn. (Ảnh: Sohu)
Trong lúc tuyệt vọng nhất, Vương Tranh nghe được một "cơ hội" mà anh chưa từng dám nghĩ tới, nữ đại gia họ Lâm đang kén rể cho con gái ngồi xe lăn. Điều kiện đưa ra khiến ai nghe cũng choáng như tặng một căn hộ trung tâm thành phố, kèm 500.000 tệ (hơn 1,8 tỷ đồng theo tỷ giá hiện tại) tiền mặt, chỉ cần kết hôn.
Anh từng gạt phăng ý nghĩ đó, cho rằng không thể lấy bất hạnh của người khác để đổi lấy tiền bạc. Nhưng đêm về, tiếng ho yếu ớt của cha qua điện thoại khiến anh không thể ngủ. Cuối cùng, Vương Tranh vẫn cắn răng bước vào cuộc gặp được sắp xếp bởi bà mối.
Người con gái ấy tên Lâm Hạ.
Khác xa tưởng tượng của anh, Lâm Hạ không hề u uất hay tự ti. Cô nói chuyện thông minh, có tư duy kinh doanh rõ ràng, tự tay xây dựng một cửa hàng thủ công online doanh thu tiền triệu mỗi năm. Chỉ có điều, trong suốt buổi trò chuyện, cô ngồi trên xe lăn.
Chính sự bình thản ấy khiến Vương Tranh dần buông lỏng cảnh giác. Anh không còn thấy mình đang "bán rẻ" hôn nhân, mà giống như bị cuốn theo một dòng chảy đã định sẵn.

Trong suốt buổi trò chuyện, cô ngồi trên xe lăn. (Ảnh: Sohu)
Cuộc gặp thứ hai diễn ra tại biệt thự nhà họ Lâm. Người mẹ – Lâm Mỹ Hoa không vòng vo. Bà đặt thẳng giấy tờ nhà và điều khoản tài chính lên bàn, đồng thời nói rõ rằng bà biết gia cảnh của Vương Tranh, biết anh cần tiền chữa bệnh cho cha.
"Đây là giao dịch đôi bên cùng có lợi", bà nói.
Vài ngày sau, ca phẫu thuật của cha anh được tiến hành suôn sẻ. Tiền viện phí đã có người thanh toán. Căn hộ cũng đang trong quá trình sang tên. Mọi thứ diễn ra trơn tru đến mức Vương Tranh bắt đầu thấy bất an.
Anh tự hỏi liệu mình đang cứu cha, hay đang đánh đổi cả đời?
Sự thật hé lộ trong đêm tân hôn
Hôn lễ được tổ chức long trọng. Trong bộ váy cưới trắng, Lâm Hạ vẫn ngồi trên chiếc xe lăn được thiết kế riêng, nụ cười dịu dàng, bình thản trước những lời xì xào của khách khứa về "chàng rể nhà nghèo được mua bằng tiền".
Chỉ đến khi cánh cửa phòng tân hôn khép lại, sự thật mới lộ diện.
Vương Tranh còn chưa kịp ngồi xuống thì cửa phòng tắm mở ra. Lâm Hạ bước ra… không có xe lăn. Đôi chân cô đứng vững, dáng đi chậm rãi nhưng hoàn toàn tự nhiên.
Khoảnh khắc ấy, anh chết lặng.
Lâm Hạ thừa nhận, cô từng bị liệt thật sau tai nạn, nhưng đã hồi phục từ năm 17 tuổi. Việc tiếp tục ngồi xe lăn ban đầu xuất phát từ nỗi sợ của mẹ là sợ con gái tái phát, sợ thế giới làm tổn thương cô. Lâu dần, chiếc xe lăn trở thành "vỏ bọc an toàn", giúp Lâm Hạ tránh khỏi những kỳ vọng, phán xét và áp lực vô hình.

Lâm Hạ thừa nhận, cô từng bị liệt thật sau tai nạn, nhưng đã hồi phục từ năm 17 tuổi. (Ảnh: Sohu)
Còn cuộc hôn nhân này, cô không phủ nhận có yếu tố sắp đặt. Nhưng cô cũng không giấu rằng mình đã thật sự rung động trước sự thẳng thắn và tử tế của Vương Tranh – người đàn ông duy nhất không nhìn cô bằng ánh mắt thương hại.
Cuộc đối thoại đêm ấy không có ai hoàn toàn vô tội.
Vương Tranh giận dữ vì cảm giác bị lừa dối. Nhưng anh cũng buộc phải thừa nhận rằng bản thân bước vào cuộc hôn nhân này không hoàn toàn vì tình yêu. Anh rời đi trong đêm.
Những ngày sau đó, Lâm Hạ không níu kéo. Thứ cô gửi cho anh chỉ là một đoạn video cũ, hình ảnh cô gái 17 tuổi mồ hôi nhễ nhại tập đi, ngã xuống rồi tự đứng dậy, kết thúc bằng tiếng hét vỡ òa: "Mẹ ơi, con làm được rồi!". Cuối cùng, Vương Tranh quay lại.
Lần này, anh gặp thẳng Lâm Mỹ Hoa và nói rõ, anh không muốn tiếp tục một cuộc hôn nhân được xây trên điều kiện. Anh sẵn sàng làm lại từ đầu với Lâm Hạ như hai con người bình đẳng, không giao kèo, không mua bán.

Giao dịch tưởng như "mua rể" ấy đã bị lật ngược hoàn toàn chỉ trong khoảnh khắc riêng tư nhất, khi sự thật được hé lộ. (Ảnh: Sohu)
Cuộc hôn nhân "định sẵn" được hủy bỏ. Thay vào đó, họ trở thành đối tác làm ăn, rồi bạn bè, rồi dần dần là người đồng hành thật sự.
Một năm sau, Lâm Hạ không còn xe lăn. Thương hiệu thủ công của cô phát triển mạnh mẽ với sự hỗ trợ của Vương Tranh. Người mẹ giàu có học cách lùi lại, để con gái tự sống cuộc đời mình.
Và lần này, khi nói đến một đám cưới, không còn ai nhắc tới tiền bạc. Chỉ còn hai người, đủ dũng cảm bước vào hôn nhân bằng sự thật.
Theo 163, Sohu, Sina






