Thể thao

MU thăng hoa: Carrick giúp Casemiro chạy ít đi, tấn công hiệu quả hơn

   

Quay ngược thời gian, trở lại thời khắc tăm tối nhất trong sự nghiệp của Casemiro tại MU. Đó là thất bại 0-2 của “Quỷ đỏ” ngay trên sân nhà trước Newcastle vào ngày 31/12/2024. Trận đó, Joshua Zirkzee bị chính các CĐV MU mỉa mai khi rời sân chỉ sau 33 phút thi đấu. Nhưng cảm nhận chung lúc ấy là nếu Casemiro bị thay ra ở thời điểm đó, phản ứng từ khán đài còn dữ dội hơn.

Tiền vệ người Brazil sau đó không ra sân trong suốt một tháng, bị đẩy lên ghế dự bị ở 5 trận kế tiếp. Thế nhưng, nếu lúc này phải đặt câu hỏi ai là cầu thủ mà MU không thể mất trong phần còn lại của mùa giải, Casemiro chắc chắn nằm trong nhóm đầu tiên.

Từng bị xem là chậm chạp, dễ bị khai thác ở khu trung tuyến, Casemiro giờ đây lại tỏa sáng. Anh sẽ rời Old Trafford khi hợp đồng đáo hạn vào cuối mùa giải và mọi dấu hiệu cho thấy tiền vệ người Brazil sẽ khép lại chặng đường tại Man Utd theo cách tích cực. Vậy điều gì đã giúp Casemiro lột xác?

Người ta vẫn nói: “Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi.” Nhưng phong độ lại chịu tác động bởi rất nhiều yếu tố: đội bóng, chiến thuật, đồng đội. Nói cách khác, phong độ phụ thuộc vào hoàn cảnh.

Đôi khi, một cầu thủ trông như sa sút không phải vì anh ta kém đi, mà vì những điều kiện xung quanh không còn phù hợp để phát huy điểm mạnh. Mùa này, Casemiro thường xuyên được đặt vào những hoàn cảnh như vậy – những hoàn cảnh giúp anh chơi tốt nhất.

Trong giai đoạn Ruben Amorim dẫn dắt MU (từ tháng 11/2024 đến tháng 1/2026), Casemiro phải đảm nhiệm một vai trò đòi hỏi nền tảng thể lực rất lớn. Tuy nhiên, sự chuẩn bị trong giai đoạn tiền mùa giải đã giúp anh đáp ứng được yêu cầu đó ở mùa này, với hình ảnh một Casemiro gọn gàng và khỏe khoắn hơn rõ rệt.

“Tiền mùa giải là lúc phải cày ải thật sự, làm những công việc nặng nhất. Khi vào mùa, bạn mới có thể tập trung hoàn toàn cho các trận đấu,” Casemiro chia sẻ về mùa hè của mình.

Amorim cũng xứng đáng nhận lời khen trong việc cải thiện thể lực toàn đội – một điểm mạnh rõ nét dưới thời ông. Khi Liverpool tìm người kế nhiệm Jurgen Klopp, một trong những tiêu chí họ xem xét là khả năng giữ cho cầu thủ luôn sung sức, và ở khía cạnh này, Arne Slot chỉ đứng sau Amorim.

Việc Man Utd không thi đấu cúp châu Âu mùa này và sớm bị loại khỏi các giải đấu cúp quốc nội – chỉ đá tổng cộng 40 trận – cũng giúp “đôi chân” của Casemiro được bảo toàn trong mùa giải cuối cùng tại Old Trafford.

Kể từ khi thay thế Amorim vào tháng 1, HLV Michael Carrick đã tiếp tục cải thiện môi trường thi đấu của Casemiro trên sân. Về mặt phòng ngự, việc chuyển từ sơ đồ 5-2-3 (đòi hỏi pressing cao) sang hệ thống 4-4-2 kín kẽ, thận trọng hơn đã giúp Casemiro giảm đáng kể quãng đường phải bao phủ.

Dù Man Utd thường xuyên đối đầu các đội kiểm soát bóng, dưới thời Carrick, Casemiro chỉ chạy trung bình 10,3 km mỗi 90 phút, so với 10,7 km/90 phút dưới thời Amorim.

Ở hai biên, đặc biệt trong chiến thắng 2-0 trước Man City ngày 17/1, các hậu vệ biên, cầu thủ chạy cánh và tiền đạo gần bóng thường cùng áp sát, hỗ trợ tiền vệ trung tâm gần nhất. Điều này giúp Casemiro không phải “đơn thương độc mã” phòng ngự, qua đó nâng cao hiệu quả tranh chấp.

Xu hướng tiết kiệm năng lượng và tối ưu từng pha hành động cũng thể hiện rõ trong các chỉ số tranh chấp. Dưới thời Carrick, Casemiro tham gia trung bình 9,5 pha đấu tay đôi mỗi 90 phút, giảm so với 12,6 dưới thời Amorim, nhưng tỷ lệ thành công lại tăng từ 51% lên 58%.

Ở mặt trận tấn công, Casemiro đã ghi 5 bàn và có 2 kiến tạo tại Premier League mùa này – chỉ còn kém một bàn so với mùa giải VĐQG hiệu quả nhất trong sự nghiệp của anh. Anh thậm chí ghi nhiều bàn không tính penalty hơn Viktor Gyokeres, Mohamed Salah và Bukayo Saka, góp phần đưa Man Utd vào cuộc đua giành vé Champions League.

Bốn trong số các bàn thắng của Casemiro đến trực tiếp từ các tình huống cố định hoặc pha bóng ngay sau đó. Mùa này, Man Utd là đội tận dụng tình huống cố định hiệu quả nhất Premier League, với 8 bàn trên mỗi 100 tình huống – thành quả đáng ghi nhận của trợ lý Carlos Fernandes.

Trong các pha bóng chết, Casemiro thường xuất hiện ở cột xa, bứt tốc thoát kèm rồi đánh đầu ghi bàn, như trong chiến thắng 3-2 trước Fulham cuối tuần trước. Man Utd cũng thường bố trí một đồng đội đứng gần để “làm tường”, che chắn hậu vệ đối phương trước khi bóng tìm đến đầu Casemiro.

Không chỉ ghi bàn, khả năng xử lý bóng tổng thể của anh mùa này cũng tiến bộ rõ rệt. Casemiro vốn có xu hướng chuyền trực diện – một phẩm chất có thể là con dao hai lưỡi tùy chiến thuật. Dưới thời Amorim, Man Utd khuyến khích các bài phối hợp kết thúc bằng đường chuyền nhanh cho các tiền đạo băng xuống, khiến thế trận trở nên rất “đôi công”. Khi hàng thủ không kịp dâng cao, hai tiền vệ trung tâm phải che phủ khoảng trống lớn.

Việc đá cặp với Bruno Fernandes – một cầu thủ có khả năng di chuyển bền bỉ – phần nào giảm áp lực cho Casemiro. Tuy nhiên, dưới thời Carrick, lối chơi trở nên chậm rãi và kiểm soát hơn. Khoảng cách giữa tuyến tiền vệ phòng ngự và hàng công được rút ngắn, cả đội di chuyển đồng bộ. Trong bối cảnh đó, những đường chuyền trực diện của Casemiro trở thành rủi ro cần thiết, thay vì yếu tố phơi bày điểm yếu tập thể.

Bàn thắng của Matheus Cunha vào lưới Fulham là ví dụ điển hình. Casemiro nhận bóng ở trung lộ, xoay người và hướng ánh nhìn sang cánh trái, đánh lạc hướng Alex Iwobi, trước khi tung đường chọc khe quyết định.

Ở giai đoạn sa sút nhất, Casemiro từng bị nghi ngờ về khả năng xử lý bóng dưới áp lực và tham gia triển khai lối chơi. Mùa này, dưới thời Amorim, Man Utd thường bỏ qua build-up ngắn do thủ môn Senne Lammens phù hợp chơi bóng dài hơn. Những tình huống hỗn loạn đó lại phù hợp với Casemiro – người đọc điểm rơi tốt và chủ động tranh chấp bóng hai.

Trước Fulham, Carrick yêu cầu Man Utd triển khai từ tuyến dưới ở một số thời điểm, nhưng vẫn tính đến điểm mạnh – yếu của Casemiro. Trong quá trình build-up, anh đôi khi dạt rộng, kéo Iwobi khỏi vị trí quen thuộc, mở ra hành lang trung tâm cho Kobbie Mainoo nhận bóng.

Việc ưu tiên cầu thủ kỹ thuật hơn trong không gian hẹp là lựa chọn hợp lý. Casemiro sau đó di chuyển lại gần Mainoo để nhận bóng trong điều kiện ít áp lực hơn.

Cách sử dụng này gợi nhớ giai đoạn thành công nhất của Casemiro tại Real Madrid, khi Zinedine Zidane và Carlo Ancelotti thường để Luka Modric và Toni Kroos lùi sâu tổ chức lối chơi, đẩy Casemiro lên cao hơn khi có bóng, qua đó hạn chế những tình huống anh có thể gặp bất lợi.

Công bằng hay không, cách một cầu thủ khép lại sự nghiệp thường ảnh hưởng lớn đến cách họ được nhớ đến. Raheem Sterling, chẳng hạn, ra mắt từ năm 17 tuổi và giành vô số danh hiệu, nhưng đôi khi lại không được đánh giá đúng mực vì những năm cuối sự nghiệp trầm lắng.

Ngược lại, Luka Modric lần đầu dự Champions League khi 25 tuổi, gặt hái nhiều vinh quang và giờ đây, ở tuổi 40, vẫn thi đấu ấn tượng trong màu áo AC Milan, được xem là một trong những tiền vệ vĩ đại nhất.

Với một cầu thủ giàu thành tích như Casemiro – nhân tố trung tâm trong một trong những kỷ nguyên vĩ đại nhất của Real Madrid – đã từng tồn tại nguy cơ danh tiếng của anh bị ảnh hưởng sau mùa giải trước. Nhưng màn hồi sinh này, cùng việc chấp nhận và thích nghi với cách sử dụng của Carrick, đã đặt nền móng cho một cái kết đẹp hơn nhiều tại nước Anh.

Man Utd hiện kém vị trí thứ ba 5 điểm, trong khi vẫn còn 42 điểm để cạnh tranh. Và Casemiro, kẻ chinh phục mọi danh hiệu lớn, sẽ hy vọng rời Manchester United mà không phải nuối tiếc điều gì.

Các tin khác

Sao Mộc chính thức bị "teo nhỏ"

Một nghiên cứu vừa công bố trên tạp chí Nature Astronomy cho thấy các tài liệu khoa học về Sao Mộc sẽ phải điều chỉnh lại.

50 tuổi cần có bao nhiêu tiền tiết kiệm để không còn mất ngủ vì tiền? Chia sẻ của 3 người sinh thập niên 1970 khiến nhiều người giật mình

50 tuổi không còn là tuổi của những giấc mơ mạo hiểm. Đó là thời điểm nhiều người lần đầu nhìn thẳng vào thực tế: Cha mẹ già đi, con cái chưa thật sự đứng vững, sức khỏe bản thân bắt đầu báo động - còn tiền tiết kiệm thì không biết đã đủ hay chưa.