"Bố mẹ chồng đã từ mặt chồng mình và mình cảm thấy may mắn vì điều đó", câu chia sẻ này của một người phụ nữ trên TikTok đang gây tranh luận dữ dội.
Chị kể rằng, vì không đồng ý cho con trai đi làm ở nước ngoài, bố mẹ chồng đã "cạch mặt", không liên lạc suốt nhiều năm. Đổi lại, vợ chồng chị có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước: ở riêng, tự do tài chính, tự quyết cách nuôi dạy con, không bị soi mói, không phải "nhìn mặt ai mà sống".
Chị kết luận: "Tôi thấy mình may mắn!". Và thật lòng mà nói, không ít người đã gật đầu đồng cảm.
Khi "ở riêng" trở thành biểu tượng của tự do
Không thể phủ nhận, trong bối cảnh nhiều gia đình Việt còn nặng kiểm soát, mối quan hệ căng thẳng mẹ chồng – nàng dâu, việc được tách khỏi nhà chồng đôi khi đúng là một sự giải thoát. Không va chạm, không xung đột, không phải hy sinh cái tôi để vừa lòng người khác, chẳng phải rất hấp dẫn sao?
Ở góc nhìn hiện tại, lựa chọn sống độc lập giúp một gia đình trẻ trưởng thành nhanh hơn, tự chịu trách nhiệm, tự xây nền móng. Đó là một thực tế đáng ghi nhận, chứ không phải điều gì sai trái.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Cảm giác "may mắn" này đang được xây trên sự đứt gãy hoàn toàn của một mối quan hệ máu mủ.
Sự im lặng hôm nay có thể là khoảng trống ngày mai. Bố mẹ chồng "không liên lạc gì nhiều năm" không chỉ là một chi tiết phụ. Đó là một vết cắt sâu trong cấu trúc gia đình. Khi còn trẻ, khi kinh tế ổn, khi con cái còn nhỏ, khoảng trống ấy có thể chưa hiện hình rõ ràng.
Nhưng cuộc đời không đứng yên ở một giai đoạn thuận lợi. Đến lúc bố mẹ già yếu, bệnh tật, đến khi con cái lớn lên bắt đầu đặt câu hỏi về ông bà nội, đến khi chính người trong cuộc bước sang tuổi trung niên – lúc đó, sự "nhẹ nhõm" hôm nay có thể chuyển thành một cảm giác thiếu hụt rất khó gọi tên.
Người ta vẫn nói: "Cầu trước bắc, cầu sau nối". Gia đình không chỉ tồn tại cho hiện tại, mà còn là một dòng chảy dài. Cắt một khúc, dòng nước vẫn chảy, nhưng không còn liền mạch.
Tự do không đồng nghĩa với đoạn tuyệt
Ở đây cần phân biệt rất rõ: giữ khoảng cách khác với cắt đứt.
Một gia đình có thể không sống chung, không phụ thuộc, không can thiệp sâu nhưng vẫn giữ được sợi dây kết nối tối thiểu của nghĩa tình. Đó là lựa chọn chín chắn hơn là đặt mình vào thế "không còn gì để mất".
Việc bố mẹ chồng phản đối quyết định của con trai cũng phản ánh một kiểu tư duy cũ, có thể sai. Nhưng phản ứng của người trẻ không nhất thiết phải đi đến cực đoan ngược lại. Bởi khi hai phía đều chọn cách quay lưng, người thiệt thòi sau cùng thường không chỉ là người già, mà cả con trẻ.
Quan điểm của người phụ nữ kia không sai hoàn toàn. Nó phản ánh đúng một nhu cầu rất thật: được sống cho mình, không bị áp đặt. Nhưng nếu coi sự đứt gãy quan hệ gia đình là "vận may", thì đó là một kết luận vội vàng, được nhìn từ hiện tại mà chưa tính đủ tương lai.
Bởi gia đình, dù phức tạp đến đâu, vẫn là thứ không thể thay thế bằng tiền bạc, tự do hay sự yên ổn tạm thời.
Có lẽ, điều đáng suy ngẫm không phải là "may mắn hay không", mà là: Liệu chúng ta đang xây một cuộc sống dễ thở hôm nay, hay đang vô tình để lại những khoảng trống sẽ rất khó lấp đầy về sau?
Và câu hỏi ấy, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau.





