Sức khỏe - Đời sống

Nghỉ hưu ở tuổi 57, giám đốc mang 5 tỷ đồng về quê dưỡng già, 58 tuổi lại tìm đường ra thành phố: “Tôi không thể chịu nổi”

Ở tuổi 57, khi nhiều người vẫn còn bận rộn với những cuộc họp và mục tiêu kinh doanh, ông Lý Vĩ, giám đốc một công ty vật liệu xây dựng tại Quảng Châu (Trung Quốc) quyết định nghỉ hưu sớm. Mang theo 1.3 triệu NDT (gần 5 tỷ đồng) tích lũy sau nhiều năm làm việc, ông trở về quê nhà với mong muốn sống những năm tháng an nhàn, gần gũi thiên nhiên và gia đình.

“Lúc đó tôi chỉ nghĩ rất đơn giản mình đã làm việc cả đời. Bây giờ là lúc tôi trở về quê, trồng rau, uống trà, sống chậm lại”, ông Lý nhớ lại.

Quê nhà của ông là một thị trấn nhỏ, yên bình, nơi nhịp sống dường như không thay đổi nhiều trong hàng chục năm. Ngôi nhà cũ được sửa sang khang trang, vườn tược xanh mát. Dẫu cha mẹ đã mất song anh em họ hàng vẫn sống quây quần. Những ngày đầu, cuộc sống của ông Lý đúng như mơ ước. Đó là sáng dậy sớm tập thể dục, chiều đi dạo, tối ăn cơm cùng người thân.

Ảnh minh hoạ

Thế nhưng, chỉ sau hơn một năm, cảm giác an yên dần nhường chỗ cho sự trống trải.

Là người từng điều hành hàng trăm nhân sự, quen với lịch làm việc dày đặc, những quyết định nhanh và môi trường cạnh tranh, ông cảm thấy nhịp sống chậm rãi không phù hợp với bản thân.

Ở quê, các cuộc trò chuyện chủ yếu xoay quanh chuyện mùa màng, con cháu, giá cả sinh hoạt. Tham gia vào những cuộc trò chuyện đó, ông cảm thấy lạc lõng.

“Cả ngày không ai cần đến tôi. Không ai hỏi ý kiến, không ai giao việc, cũng chẳng có mục tiêu nào để theo đuổi. Lúc đầu là nghỉ ngơi, sau đó là buồn chán, rồi đến cảm giác vô dụng”, ông chia sẻ.

Sự khác biệt trong tư duy và lối sống cũng khiến ông khó hòa nhập hoàn toàn. Bạn bè cùng trang lứa ở quê phần lớn chưa từng rời làng. Trong khi đó, những người đồng nghiệp cũ của ông vẫn ở thành phố, vẫn tiếp tục làm việc, học tập, cập nhật công nghệ và xu hướng mới.

Đỉnh điểm là khi ông nhận ra mình bắt đầu sợ những ngày dài trôi qua mà không có điểm nhấn. “Tôi không chịu nổi nữa, không phải vì quê hương, mà vì chính bản thân mình”, ông thừa nhận.

Ở tuổi 58, ông Lý đưa ra quyết định khiến nhiều người bất ngờ: quay trở lại thành phố. Tuy nhiên không phải để làm giám đốc như xưa, ông bắt đầu một cuộc sống mới chậm hơn, nhưng vẫn có mục đích.

Ông tham gia cố vấn cho một doanh nghiệp trẻ, đồng thời đăng ký các lớp học về công nghệ và quản trị hiện đại. Thu nhập không còn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng việc được “hoạt động trí não” mỗi ngày giúp ông cảm thấy mình vẫn đang sống trọn vẹn.

“Tôi hiểu rằng dưỡng già không có một công thức chung. Có người phù hợp với sự yên tĩnh của làng quê, có người lại cần nhịp sống năng động hơn. Điều quan trọng là lắng nghe chính mình”, ông Lý nói.

Giờ đây, ở tuổi 58, ông Lý vẫn thường xuyên về quê thăm họ hàng, nhưng không còn tự ép mình phải “an phận” theo một khuôn mẫu có sẵn. Với ông, dưỡng già không chỉ là nghỉ ngơi, mà là tiếp tục được kết nối, được học hỏi và được thấy mình còn giá trị.

“Tuổi già không phải là lúc dừng lại hoàn toàn. Mà là lúc sống theo cách khiến mình không hối tiếc”, ông cười và nói.

Các tin khác

Cuộc đua đào tạo nhân lực khai thác "mỏ vàng" 79,3 tỷ USD của Việt Nam tại các trường ĐH kinh tế: 1 triệu lao động đang thiếu hụt, mức lương đạt 70 triệu đồng/tháng

Sự nhập cuộc của các trường đại học khối kinh tế cho thấy đào tạo nhân lực trong lĩnh vực công nghệ đang dịch chuyển, từ cách tiếp cận thuần kỹ thuật sang định hướng gắn kết chặt chẽ với nhu cầu thực tế của doanh nghiệp.