Sức khỏe - Đời sống

Nữ giám đốc ngân hàng 35 tuổi, tiết kiệm hơn 1,2 tỉ đồng nhờ độc thân trong 5 năm

35 tuổi, tôi đang làm giám đốc chi nhánh tại một ngân hàng. Nhìn bề ngoài, nhiều người nghĩ tôi là kiểu phụ nữ “ổn định" vì công việc tốt, thu nhập đều, cuộc sống không thiếu thốn. Nhưng nếu hỏi điều gì thay đổi tôi nhiều nhất trong 5 năm qua, câu trả lời không phải là chức danh hay mức lương, mà là việc tôi đã độc thân suốt một quãng thời gian khá dài.

Không phải vì không có ai theo đuổi, cũng không hẳn tôi ghét hôn nhân. Chỉ là trong khoảng thời gianđó, tôi chọn không bước vào một mối quan hệ nghiêm túc, để tập trung cho công việc, cho tài chính cá nhân. Và khi nhìn lại, chính lựa chọn đó lại giúp tôi tích lũy được nhiều hơn so với những gì tôi từng nghĩ.

Khi chỉ cần lo cho một người, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn

Tôi cũng từng có những mối quan hệ dài hơi, từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Nhưng trong những năm độc thân, tôi nhận ra một điều rất thực tế: khi chỉ phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình, việc quản lý tiền bạc dễ hơn rất nhiều.

Không còn những khoản chi cho du lịch hai người, quà cáp dịp lễ, ăn uống vì “muốn người kia vui”, tôi bắt đầu nhìn rõ dòng tiền của mình đi đâu, về đâu. Tôi vẫn tiêu tiền cho bản thân, nhưng là tiêu trong kiểm soát. Tôi lập kế hoạch chi tiêu rõ ràng, chia thu nhập thành các phần: sinh hoạt, tiết kiệm, đầu tư an toàn và hỗ trợ gia đình.

Nữ giám đốc ngân hàng 35 tuổi, tiết kiệm hơn 1,2 tỉ đồng nhờ độc thân trong 5 năm- Ảnh 1.

Suốt 5 năm, tôi duy trì thói quen trích một phần cố định mỗi tháng để gửi tiết kiệm và đầu tư ít rủi ro. Không quá tham vọng, không chạy theo lợi nhuận nhanh. Đến hiện tại, tổng số tiền tôi tích lũy được đã hơn 1,2 tỷ đồng - một con số mà chính tôi, vài năm trước, cũng không nghĩ mình có thể đạt được.

Áp lực tuổi 30 - 40 không đến từ tiền, mà đến từ kỳ vọng

Ở tuổi 35, tôi không tránh khỏi những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ lấy chồng?”, “Công việc ổn định rồi thì cưới đi”, “Phụ nữ hơn 30 mà còn độc thân là khó lắm”. Có những lúc, tôi cũng chạnh lòng. Không phải vì tôi khao khát kết hôn bằng mọi giá, mà vì cảm giác mình đang đi ngược lại lộ trình mà xã hội vẫn mặc định là “đúng”.

Nhưng rồi tôi tự hỏi nếu bước vào hôn nhân chỉ để bớt bị hỏi, bớt bị "soi", thì liệu tôi có thực sự hạnh phúc? Tôi sợ cảm giác phải gồng mình sống theo kỳ vọng của người khác hơn là sợ cảnh ở một mình.

Khi tài chính đủ vững, tôi không còn nỗi lo “nếu một mình thì mình sẽ sống ra sao”. Chính điều đó giúp tôi bình tĩnh hơn trước áp lực tuổi tác và cũng thẳng thắn hơn với chính mình.

Độc thân cho tôi thời gian, không chỉ là tiền

5 năm qua, tôi có nhiều thời gian cho bản thân hơn tôi tưởng. Tôi học thêm, nâng cao chuyên môn, tham gia các chương trình đào tạo, chấp nhận những áp lực công việc mà trước đây tôi từng e ngại. Việc thăng tiến đến vị trí quản lý cũng đến trong giai đoạn tôi không bị phân tâm bởi chuyện tình cảm.

Quan trọng hơn, tôi học được cách không dùng tiền để bù đắp cảm xúc. Tôi không chi tiêu để chứng minh mình “ổn”, không mua sắm vì sợ thua kém bạn bè cùng trang lứa. Tôi chi tiền vì mình cần và vì mình thấy xứng đáng.

Tôi nhận ra, ở tuổi 30 - 40, điều đáng sợ nhất không phải là độc thân, mà là sống trong trạng thái luôn phải so sánh và tự ép mình vào một khuôn mẫu không phù hợp.

Nữ giám đốc ngân hàng 35 tuổi, tiết kiệm hơn 1,2 tỉ đồng nhờ độc thân trong 5 năm- Ảnh 2.

Chưa kết hôn không có nghĩa là thất bại

Tôi không bài xích hôn nhân, cũng không cho rằng độc thân là lựa chọn tốt hơn. Tôi chỉ tin rằng, một mối quan hệ chỉ nên bắt đầu khi cả hai đều đủ vững vàng, cả về cảm xúc lẫn tài chính. Ít nhất là đủ để không biến tình yêu thành gánh nặng.

Hơn 1,2 tỷ đồng tôi có hôm nay không phải để khoe khoang, mà là để tôi có quyền lựa chọn. Lựa chọn tiếp tục độc thân nếu muốn hoặc bước vào hôn nhân khi thấy phù hợp, chứ không phải vì sợ nghèo, sợ cô đơn hay sợ bị đánh giá.

Ở tuổi 35, tôi vẫn đang đi trên con đường của riêng mình. Có thể chậm hơn người khác ở một vài cột mốc nhưng đổi lại, tôi thấy mình vững vàng hơn, bình thản hơn và không còn hoang mang về tương lai như trước. Và với tôi, như vậy đã là đủ.

Các tin khác

58 tuổi, kiệt sức và trắng tay sau khi bán nhà cho con cưới vợ: Đây là cái giá đắt tôi phải trả vì buông lỏng tài chính quá sớm

Năm nay tôi 58 tuổi. Tôi viết những dòng này không phải để than vãn, mà để coi đây là một lời cảnh báo thẳng thắn cho những người đã và đang bước vào tuổi trung niên: Nếu về già mà mất nhà - hết tiền - không còn quyền quyết định, thì mọi hy sinh trước đó đều có thể trở thành vô nghĩa.