Carrick từng là cầu thủ kiểu Tây Ban Nha hiếm hoi trong một đội bóng Anh: mềm mại, tiết chế, suy nghĩ trước khi chạm bóng. Guardiola từng gọi anh là “một trong những tiền vệ phòng ngự hay nhất mà tôi từng thấy”. Nhưng định mệnh khắc nghiệt ở chỗ: chính Pep lại là người khiến tài năng đó không bao giờ chạm tới sự công nhận xứng đáng. Trận chung kết Champions League 2009, Carrick mất bóng trước khi Eto’o mở tỷ số, rồi suốt hai năm sau đó sống trong trầm cảm. Đến trận chung kết 2011, khi Xavi chạm bóng 148 lần còn Carrick chỉ có 35, thế giới hiểu: thời của những tiền vệ kiểu cũ đã hết. Sự thống trị bằng kiểm soát không gian và trái bóng — triết lý mà Pep khai sinh cùng Barcelona — đã trở thành nền tảng của bóng đá hiện đại.
Từ đó, Manchester United dường như mãi bị mắc kẹt giữa quá khứ và hiện tại. Đội bóng từng thống trị Premier League bằng nhịp độ, tốc độ và tinh thần nay lại lạc nhịp trong thế giới của cấu trúc và kiểm soát. Sau Alex Ferguson, Man United đã lần lượt thử mọi công thức: Moyes với 4-4-2 cổ điển, Van Gaal với thứ bóng đá cầm bóng vô hồn, Mourinho với thứ phản công hoài cổ, Solskjaer với nỗ lực tái hiện “DNA Sir Alex”, rồi Ten Hag với ảo tưởng Hà Lan. Nhưng suốt ngần ấy năm, họ vẫn chưa tìm ra người kế thừa Carrick, và rộng hơn, chưa thể tái định nghĩa bản sắc của mình trong kỷ nguyên Guardiola.
Vấn đề của Man United không còn là ai cầm quân, mà là họ muốn trở thành đội bóng kiểu gì. Những lời kêu gọi “chơi tấn công, dùng tiền đạo cánh, pressing tầm cao” thực ra chỉ là tiếng vọng từ quá khứ. Trong khi đó, chính Pep đã tiến hóa — từ Barcelona đến Bayern, rồi Man City — ngày càng ít cầm bóng hơn, linh hoạt hơn, gần với phong cách “phản công” mà Man United từng là bậc thầy. Man City mùa này chỉ kiểm soát trung bình 59% bóng, thấp nhất trong triều đại Guardiola, nhưng hiệu quả vẫn vượt trội. Pep đã đi trước, còn Man United vẫn đang cố tìm lại chính mình của thập kỷ trước.
Vì vậy, thật trớ trêu khi Carrick — biểu tượng của giai đoạn chuyển giao — trở lại đúng lúc này. Anh không chỉ dẫn dắt một tập thể rệu rã, mà còn đối mặt với người đã vô tình viết lại toàn bộ hành trình sự nghiệp của mình. Cái tên Guardiola từng khiến Carrick rơi nước mắt ở Rome, và giờ, anh lại phải nhìn thấy đối thủ đó ở ghế chỉ đạo đối diện — với một đội bóng đã hoàn thiện mô hình mà Man United từng mơ ước. Có lẽ, không ai “đúng người, sai thời điểm” hơn Carrick lúc này: một người hiểu bóng đá hiện đại, nhưng lại phải gánh một CLB chưa từng sẵn sàng cho nó.
Trận derby này, tất nhiên, Carrick khó có thể tạo ra phép màu. Nhưng nếu anh có thể khiến Man United chơi thứ bóng đá có trật tự, không chỉ phản ứng mà biết chủ động, đó đã là khởi đầu đáng giá. Bởi bài toán lớn nhất của Quỷ đỏ lúc này không phải là điểm số, mà là bản sắc. Mười lăm năm sau Rome 2009, Man United vẫn đang cố gắng thoát khỏi chiếc bóng mà Guardiola để lại. Và giờ, người từng đau khổ nhất dưới tay Pep lại có cơ hội đầu tiên để trả lời câu hỏi đó.
Có thể Pep sẽ lại thắng. Có thể Man City vẫn vượt trội ở mọi chỉ số. Nhưng nếu ở Old Trafford chiều thứ Bảy, Carrick khiến người ta nhìn thấy dáng dấp một Man United biết kiểm soát, biết thở, biết tin vào chính mình — thì ngay cả trong thất bại, đó cũng là khoảnh khắc hiếm hoi mà quá khứ và hiện tại của Quỷ đỏ chạm vào nhau. Và có lẽ, chính từ một trận derby như thế, Man United mới thật sự bắt đầu lại.






