Tôi viết những dòng này khi căn nhà đang im ắng đến lạ. Đáng lẽ giờ này, tiếng ru cháu khe khẽ và tiếng dép của mẹ chồng tôi phải vang lên trong bếp. Nhưng bà đã bắt chuyến xe về quê trong sự ngỡ ngàng và bàng hoàng của vợ chồng tôi.
Câu chuyện bắt đầu từ lúc hai vợ chồng bàn nhau lắp camera trong phòng khách và bếp. Tôi mới quay lại công việc sau khi nghỉ sinh, chồng cũng bận rộn, mẹ chồng thì lên chăm cháu giúp khoảng vài tháng. Chúng tôi nghĩ việc lắp camera sẽ giúp trông trẻ an toàn hơn, phòng trường hợp có sự cố. Nhưng điều nghiêm trọng nhất mà cả hai đều bỏ qua: Chúng tôi không nói với mẹ một lời nào.
Chiều qua, khi tôi đang ở văn phòng thì thấy điện thoại báo có chuyển động ở nhà. Mở camera lên thì thấy mẹ đang bế cháu đi lại, nhưng rồi bà dừng lại, nhìn chằm chằm lên góc trần. Bà đưa ghế lại, đứng lên chạm thử vào chiếc camera mới gắn. Mặt bà thoáng sầm xuống. Tôi cảm thấy trong lòng lạnh buốt, nhưng vẫn tự trấn an rằng lát về giải thích cũng được.

(Ảnh minh hoạ)
Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ. Khoảng một giờ sau, chồng gọi cho tôi:“Em ơi, mẹ thu dọn đồ rồi. Mẹ bảo bà về quê.”
Tôi như chết đứng. Khi tôi về đến nhà, mẹ đã xách túi ra đến cửa. Tôi lao tới: “Mẹ ơi, có chuyện gì thế ạ?”
Bà chỉ nói ngắn gọn: “Mẹ ở đây giúp các con trông cháu, chứ không phải để bị theo dõi. Mẹ cảm thấy không được tôn trọng".
Giọng bà nghèn nghẹn, khác hẳn sự điềm đạm thường ngày. Tôi luống cuống giải thích rằng camera chỉ để bảo vệ cháu, chứ không phải để theo dõi bà.
Tối hôm đó, cả hai vợ chồng đều trằn trọc. Chồng tôi cũng thừa nhận: “Lúc lắp, anh cũng nghĩ nên nói với mẹ… nhưng lại ngại vì sợ mẹ nghĩ chúng ta không tin bà.”
Chính vì sợ mẹ chồng hiểu lầm mà chúng tôi… lại gây ra một hiểu lầm lớn hơn. Sáng nay, tôi gọi cho mẹ rất nhiều nhưng bà không nghe. Tin nhắn tôi gửi, bà chỉ trả lời: “Mẹ về đến nhà rồi, hai đứa yên tâm.”
Tôi biết bà buồn nhiều hơn bà nói. Buổi trưa, chồng tôi bàn: “Hay chiều mình về quê xin lỗi mẹ nhé. Không để thế này được.”
Tôi gật đầu ngay. Không phải vì áp lực hay trách nhiệm, mà vì tôi thật sự thương mẹ. Từ ngày tôi sinh bé, mẹ lên chăm sóc tận tâm từng bữa ăn giấc ngủ. Bà chưa từng than phiền. Vậy mà chúng tôi lại khiến bà tổn thương chỉ vì một chuyện đáng lẽ có thể giải quyết bằng một câu nói.
Chiều, hai vợ chồng bắt xe về quê. Mẹ đang phơi quần áo thì thấy chúng tôi xuống xe. Bà hơi khựng lại, rồi hỏi: “Sao lại về đây?”
Tôi bước tới, nắm tay bà: “Mẹ ơi, cho bọn con xin lỗi. Camera chỉ để phòng khi cháu ngã hay có chuyện gì. Con không bao giờ có ý theo dõi mẹ. Tụi con sai vì không nói trước.”
Chồng tôi cũng cúi đầu: “Mẹ đừng giận bọn con nữa.” Bà nhìn hai vợ chồng một lúc rồi thở dài: “Mẹ không giận. Nhưng làm người lớn trong nhà, mẹ sợ mình trở thành gánh nặng khiến tụi con phải đề phòng.”
Tôi ôm lấy mẹ, nghẹn ngào: "Mẹ chưa bao giờ là gánh nặng cả.” Không biết đứng đó bao lâu, chỉ biết nước mắt ba người đều đã rơi.
Cuối cùng, mẹ cũng đồng ý lên lại thành phố, nhưng bà nói: “Lần sau chuyện gì cũng phải nói với nhau trước. Sống cùng nhau mà thiếu tôn trọng thì dễ sinh hiểu lầm lắm.”
Nếu lúc đó vợ chồng tôi thẳng thắn nói: “Mẹ ơi, bọn con muốn lắp camera để yên tâm hơn khi đi làm”, thì có lẽ đã không có ai phải rơi nước mắt. Câu chuyện tưởng nhỏ nhưng lại để lại trong tôi một vết xước. Nhưng cũng nhờ nó, tôi hiểu hơn rằng trong gia đình, điều quan trọng nhất không phải là đúng hay sai, mà là cảm xúc của nhau.
(Tâm sự của độc giả)













