
Nồi lẩu mắm của quán có "topping" khá đầy đặn - Ảnh: TRÚC NHI
Không bảng hiệu nổi bật, quán chỉ lộ diện khi có tiếng người giữ xe hỏi với theo: “Lẩu mắm hả em?”. Tọa lạc tại số 316A Nguyễn Văn Đậu, quán mở cửa từ 11h trưa đến 20h tối, nhưng sẽ đóng cửa sớm hơn vào những ngày đông khách.
Độc lạ quán lẩu "núp" lầu
Quán nằm trọn trên lầu hai, khách đến ăn phải đi lên một chiếc cầu thang xoắn ốc khá hẹp. Do vị trí của quán khá khuất tầm nhìn, nên nếu chỉ chạy xe ngang qua thì rất dễ bỏ lỡ. Nhiều thực khách lần đầu đến đây thừa nhận, nếu không có người quen chỉ cho thì khó mà tìm ra.
Không gian quán nhỏ, bàn ghế giản dị, không có thực đơn do chỉ bán một món duy nhất là lẩu mắm. Chủ quán là cô Hường, năm nay gần 70 tuổi, quê ở Sóc Trăng. Cô bắt đầu bán từ năm 1976, và vẫn duy trì đều đặn đến bây giờ.

Quán chỉ bán trên lầu nên khá khó tìm - Ảnh: TRÚC NHI
Món lẩu mắm vốn là món ăn đặc trưng của người miền Tây, nhưng công thức của tiệm là do cô Hường tự tìm tòi, sáng chế ra. Nước lẩu có hương thơm đặc trưng của mắm cá linh, và càng dậy mùi nhờ sả, ớt được phi vàng với mỡ cá.
Điểm đặc biệt nhất đó là nước dùng được nêm khá "mạnh tay", mục đích là để khi thả rau, chan bún thì sẽ dằn lại cái mặn, giúp món lẩu vẫn vừa vặn và chuẩn vị.
Một nồi lẩu cho hai người ăn có giá 300.000 đồng, gồm bún, rau và đồ ăn kèm. Trong nước lẩu có sẵn cà tím xào với thịt heo, cùng những miếng cá hú vàng ươm. Phần đồ ăn kèm gồm thịt ba chỉ, thịt bò, tôm, mực, còn rau có khổ qua, bông súng, kèo nèo, giá đỗ và rau đắng.

Khách còn có thể gọi thêm phần đồ ăn kèm với giá 70.000 đồng, rau thêm với giá 20.000 đồng - Ảnh: TRÚC NHI
Khi đến ăn, thực khách có thể yêu cầu nêm nếm lại theo khẩu vị, giảm ngọt hoặc thêm cay. Đặc biệt quán phục vụ miễn phí phần đầu cá hú cho những khách thích ăn, và không thu tiền trà đá, khăn lạnh.
Trên trang đánh giá Google Maps, bạn Hoang Thanh Hong Dao để lại bình luận: "Phải có căn mới lên đây ăn được. Quán rất cổ, phục vụ theo phong cách xưa cũ, nhưng đồ ăn cực ngon. Vị trí khó tìm nhưng quán rất đông, ngon mà rẻ".
"Lẩu mắm thì phải ăn ở đây"
Chú Ngọc, 68 tuổi, là khách quen từ lâu của tiệm. Chú kể mình đã ăn ở tiệm lẩu mắm này từ những năm 1991, khi ấy quán còn bán ở tầng trệt, phía trước có khoảng sân rộng và một cây mận lớn. Cũng vì thế, nhiều người quen gọi quán bằng cái tên thân thuộc là Lẩu mắm cây mận.
"Những năm 1990 bán đắt khách dữ lắm. Hồi đó quán này là hai căn nhà lận, bây giờ mới thu hẹp lại", chú Ngọc nhớ lại.
Không ít thực khách cho biết họ được người thân, bạn bè dẫn đến quán, rồi từ đó “ghiền” luôn. Cô Mai, một khách quen khác, nhận xét hương vị lẩu mắm ở đây nhiều năm qua gần như không đổi, vẫn luôn giữ gìn được vị ngon thân thuộc.
“Ăn quen rồi, đi chỗ khác thấy không đúng vị. Món này thì nhiều nơi bán, nhưng với tôi, lẩu mắm là phải ăn ở đây”, cô nói.
Từ khoảng 17h chiều, quán bắt đầu đông khách. Con trai, con dâu, cháu nội của cô Hường cùng có mặt, mỗi người một tay, bưng bê, rửa chén, dọn bàn. Quán nhỏ, lối đi hẹp, nhưng không khí lúc nào cũng rôm rả, ấm áp như bữa cơm gia đình.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, con trai cô Hường cho biết gia đình nhiều lần khuyên mẹ nghỉ ngơi, nhưng bà không chịu. “Bà quen đứng bếp rồi, bỏ không được. Bà còn yêu nghề lắm”, anh nói.
Giữa nhịp sống thị thành vội vã, quán lẩu nép mình trên lầu hai ấy vẫn âm thầm tồn tại. Có lẽ, để một quán ăn sống bền đến vậy, âu cũng cần có cái duyên gắn kết người nấu với những thực khách đủ kiên nhẫn để tìm đến, rồi ở lại bằng ký ức và hương vị.











