Mấy ngày qua, khi xem những đoạn video chia sẻ trên mạng cảnh mẹ chồng chì chiết con dâu sau sinh, tôi lại nghẹn ngào nhớ đến quãng thời gian ám ảnh của chính mình.
Lấy chồng, ai cũng mơ về một tổ ấm. Nhưng chồng tôi đi làm xa nhà, 2-3 tuần, có khi cả tháng mới về một lần. Phần lớn thời gian tôi sống cùng bố mẹ chồng. Với tôi, khái niệm "ở cữ" là điều xa xỉ.
Tôi nhớ như in cái ngày từ bệnh viện về nhà được vài hôm, vết thương còn chưa lành hẳn, lưng đau như muốn gãy làm đôi, nhưng sáng hôm sau đã phải dậy lo cơm nước, giặt giũ. Bố chồng bóng gió nói "nằm một chỗ thì lấy gì ăn".

Tôi lạc lõng trong chính ngôi nhà mà bản thân từng nghĩ là tổ ấm (Ảnh minh họa: Zhihu).
Mẹ chồng có lẽ mang nhiều quan niệm cũ, nghĩ phụ nữ ai cũng chửa đẻ, sao phải làm mình làm mẩy. Bà thường nhận nhiệm vụ trông cháu để tôi nấu nướng, giặt giũ.
Mẹ tôi mất sớm, tôi không có ai để cậy nhờ những lúc mệt mỏi, yếu đuối khi mới sinh xong. Nghe bạn bè kể được mẹ cưng chiều, thức đêm chăm cháu, lo cho từng bát cháo, chậu nước tắm, tôi lại thấy tủi thân.
Tôi gần như tự mình chăm con, tự mình lo từng bữa ăn như một cỗ máy được lập trình sẵn để phục vụ gia đình chồng mà quên mất rằng mình cũng vừa trải qua một cuộc vượt cạn thập tử nhất sinh.
Những lúc kiệt sức nhất, tôi lấy điện thoại gọi cho chồng, mong một lời an ủi. Nhưng thứ tôi nhận được luôn là gáo nước lạnh: “Em không biết nghĩ gì cả, bố mẹ nào chẳng thương con, em cứ làm quá mọi chuyện lên”.
Sự quan tâm thực dụng nhất mà anh dành cho vợ là mua cho tôi một đôi găng tay cao su để… rửa bát và giặt giũ cho đỡ buốt. Nhìn đôi găng tay ấy, tôi sững sờ, miệng cười mà nước mắt muốn rơi. Anh sợ tay tôi lạnh, hay anh sợ không có ai làm việc nhà nếu tôi ngã bệnh?
Thời gian trôi qua, kinh tế gia đình khấm khá hơn. Tôi cũng đi làm, thu nhập của tôi chẳng kém cạnh gì anh, có lúc còn nhỉnh hơn. Nhưng vị thế của tôi trong nhà vẫn không thay đổi. Anh về nhà là nằm đó, ngó con một chút hoặc chơi với con vài phút như một nhiệm vụ được giao, còn lại mặc kệ vợ đầu tắt mặt tối.
Có những lần tôi ốm, nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, chồng ngồi ngay gần đó, vẫn ôm con, vẫn dán mắt vào điện thoại. Anh không hỏi lấy một câu, không tỏ ra lo lắng. Anh chỉ đợi tôi ói xong để ra trông con cho anh tiếp tục bấm điện thoại.
Chuyện anh làm giỏi nhất, có lẽ là im lặng và né tránh. Khi tôi kể về những nỗi ấm ức khi sống chung với bố mẹ chồng anh cũng chỉ im lặng. Khi tôi nói bị trầm cảm sau sinh, anh lại nói tôi suy nghĩ nhiều quá. Người ta thường nói chồng phải trở thành cầu nối giữa mẹ chồng - con dâu nhưng anh như chỉ đứng về một phía.
Bao nhiêu lần tôi khóc nghẹn xin được giải thoát, chồng lại bảo: “Anh còn yêu em”. Nực cười thay, tình yêu của anh chỉ bằng lời nói suông. Nếu yêu, sao anh lại để vợ cô độc giữa những ngày tháng nhạy cảm nhất đời người? Nếu yêu, sao anh có thể đứng nhìn vợ mình kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần?
Tôi tự hỏi, phụ nữ chúng ta mạnh mẽ để làm gì khi sự mạnh mẽ ấy trở thành cái cớ để người đàn ông được quyền vô trách nhiệm?
Đêm nay, nhìn con ngủ say, tôi thấy lòng mình trống rỗng. Tôi đang cố giữ cho con một mái nhà, còn trong lòng dần nguội lạnh và chẳng thấy bất cứ sự gắn kết nào trong ngôi nhà này.
Những ám ảnh về thời gian ở cữ, về sự ghẻ lạnh của nhà chồng và sự vô tâm của chồng như một vết sẹo không bao giờ lành. Có lẽ, sai lầm lớn nhất của tôi là đã quá bao dung cho sự vô tâm của anh ngay từ đầu, để đến giờ, tôi chết mòn trong một cuộc hôn nhân chỉ còn cái vỏ bọc hào nhoáng...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.










