
Giữa những căng thẳng ở Trung Đông, Iran đã khiến thế giới sửng sốt khi ra mắt tên lửa đạn đạo Kheibar, hay còn gọi là Khorramshahr-4, vào tháng 5/2023.
Đây không chỉ là một bước tiến vượt bậc trong chương trình tên lửa của Tehran mà còn là lời cảnh báo mạnh mẽ về khả năng tấn công tầm xa, có thể thay đổi cục diện chiến lược khu vực.
Với tốc độ chuẩn bị nhanh chóng và khả năng xuyên thủng hệ thống phòng không tiên tiến, tên lửa Kheibar đang trở thành tâm điểm thảo luận của các chuyên gia quân sự toàn cầu.
Tên lửa Kheibar, được phát triển như phiên bản thứ tư trong dòng Khorramshahr, đại diện cho đỉnh cao công nghệ tên lửa đạn đạo tầm trung của Iran, với khả năng mang đầu đạn nặng và bay xa hàng nghìn kilomet.
Được tiết lộ trong lễ kỷ niệm 41 năm giải phóng thành phố Khorramshahr, vũ khí này sử dụng động cơ tên lửa nhiên liệu lỏng hypergolic, cho phép lưu trữ lâu dài mà không cần bảo dưỡng phức tạp, từ đó rút ngắn thời gian chuẩn bị phóng xuống dưới 15 phút, cụ thể chỉ khoảng 12 phút từ lúc dựng thẳng đến lúc cất cánh.
Điều này mang lại lợi thế chiến thuật lớn, giúp Iran có thể phản ứng nhanh chóng trong các tình huống xung đột bất ngờ.

Về kích thước, tên lửa Kheibar có chiều dài phần động cơ khoảng 13 mét, cộng thêm phần đầu đạn khoảng 4 mét, tạo nên một cấu trúc gọn nhẹ nhưng mạnh mẽ, phù hợp với việc triển khai từ các bệ phóng di động hoặc hầm ngầm.
Theo army-technology.com, tầm bắn của tên lửa Kheibar được Iran công bố ở mức 2.000km, đủ để bao phủ các căn cứ quân sự Mỹ ở Vùng Vịnh như Qatar, Bahrain và Saudi Arabia, thậm chí vươn tới một phần Đông Nam châu Âu.
Một số ước tính độc lập cho rằng với đầu đạn nhẹ hơn, tầm bắn có thể mở rộng lên đến 3.000-4.000km, dù Iran tự giới hạn ở mức 2.000km để phù hợp với chiến lược phòng thủ.
Đầu đạn là yếu tố nổi bật nhất, với khả năng mang tải trọng từ 1.500 đến 1.800kg, khiến Kheibar trở thành tên lửa có đầu đạn nặng nhất trong kho vũ khí đạn đạo của Iran hiện nay.
Đầu đạn sử dụng các động cơ đẩy nhỏ để thay đổi quỹ đạo trong giai đoạn tái nhập khí quyển, giúp né tránh các hệ thống phòng thủ tên lửa hiện đại như Iron Dome hay Patriot.
Theo armyrecognition.com, độ chính xác của tên lửa Kheibar đạt mức sai số chỉ khoảng 30 mét, cho phép tấn công chính xác vào các mục tiêu chiến lược như cơ sở hạ tầng quân sự hoặc dân sự.

Về tốc độ, dù không phải là tên lửa siêu thanh thuần túy, Kheibar đạt vận tốc cao nhờ nhiên liệu hypergolic tự cháy, với thời gian bay từ phóng đến mục tiêu chỉ khoảng 12 phút ở tầm xa tối đa, tạo áp lực thời gian lớn cho hệ thống cảnh báo sớm của đối phương.
Theo army-technology.com, công nghệ dẫn đường tiên tiến kết hợp GPS nội địa và hệ thống quán tính giúp tên lửa Kheibar duy trì quỹ đạo ổn định ngay cả trong môi trường nhiễu điện từ.
Iran nhấn mạnh rằng tên lửa Kheibar có khả năng chống lại các biện pháp phòng thủ hiện đại, nhờ thiết kế giảm tiết diện radar và khả năng phóng từ các "thành phố tên lửa" ngầm, tăng tính sống sót trước các cuộc tấn công phủ đầu.
Theo armyrecognition.com, so với các phiên bản trước như Khorramshahr-1 hay -2, phiên bản 4 này đã cải tiến đáng kể về hiệu suất nhiên liệu và khả năng cơ động, phản ánh sự đầu tư liên tục của Iran vào chương trình tên lửa nội địa, bất chấp các lệnh trừng phạt quốc tế.
Xét về tổng thể, tên lửa Kheibar không chỉ là một vũ khí răn đe mà còn là minh chứng cho sức mạnh công nghệ tự chủ của Iran trong lĩnh vực hàng không vũ trụ quân sự.









