Làm cha mẹ, ai cũng kỳ vọng con mình trở nên ưu tú, thành đạt. Thế nhưng, nhiều người lại quên mất một bài học cốt lõi: dạy con biết tôn trọng đấng sinh thành. Nếu nhận thấy con trẻ đang mắc phải 3 thói quen dưới đây, phụ huynh cần đặc biệt cảnh giác. Bởi lẽ, nếu không được uốn nắn kịp thời, những đứa trẻ này khi trưởng thành rất có thể sẽ trở nên vô tâm và thiếu hiếu thuận.
1. Thản nhiên hưởng thụ, xem việc cha mẹ phục vụ là điều hiển nhiên
Có cư dân mạng nọ kể: Trong một lần đi tàu, anh đã chứng kiến cảnh tượng khiến lòng mình trĩu nặng. Một người mẹ dẫn con trai đi tàu, có vẻ như họ đang chuẩn bị đi xa. Người mẹ "tay xách nách mang" đúng nghĩa: vai đeo chiếc ba lô to sụ, một tay kéo vali hành lý, tay kia khư khư giữ chặt chiếc cặp sách vải.
Trái ngược với hình ảnh tất bật đó, cậu con trai đi bên cạnh lại vô cùng thong dong. Cậu bé dán mắt vào màn hình điện thoại, vừa đi vừa xem, trên người hoàn toàn không mang vác bất cứ thứ gì.
Hình ảnh ấy khiến anh dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Chắc chắn người mẹ rất yêu thương con, sẵn sàng làm mọi thứ vì con. Nhưng sự hy sinh ấy cuối cùng lại đổi lấy sự lạnh lùng đáng sợ. Cậu bé không hề hay biết mẹ mình đang vất vả thế nào với đống hành lý nặng trĩu, cũng chẳng mảy may có ý định đưa tay ra đỡ đần. Họ đi bên nhau mà ngỡ như hai người xa lạ.
Ảnh minh họa
"Tôi trăn trở thay cho tương lai của người mẹ ấy. Khi bà già yếu, ốm đau, chân chậm mắt mờ, liệu có thể trông cậy vào sự phụng dưỡng của cậu con trai này không?", cư dân mạng nọ viết.
Trong mắt nhiều đứa trẻ, sự hy sinh của cha mẹ là "lẽ đương nhiên". Chúng đã quen được chăm bẵm, quen được đáp ứng mọi nhu cầu. Những đứa trẻ này không những không biết ơn, mà ngược lại còn oán trách khi cha mẹ cho chưa đủ nhiều. Nuôi dạy ra một đứa trẻ như vậy, quả thực là bi kịch của các bậc phụ huynh.
2. Luôn coi mình là "cái rốn của vũ trụ"
Có một bé trai 6 tuổi, bất kể khi nào muốn đi chơi, cậu bé sẽ nằng nặc kéo mẹ đi mà không cần biết mẹ có đang mệt mỏi hay không. Vào siêu thị, hễ thấy món đồ chơi hay đồ ăn mình thích là đòi mua cho bằng được; nếu không được đáp ứng, cậu bé lập tức lăn ra ăn vạ.
Khi nghe câu chuyện này, nhiều người bất ngờ nói thẳng: "Đừng trách ai cả, con thành ra như vậy đều do gia đình chiều chuộng mà nên".
Thực tế, nhiều gia đình hiện nay chỉ có một con nên cưng chiều hết mực, mọi yêu cầu của trẻ đều được đáp ứng vô điều kiện. Vô tình, đứa trẻ trở thành trung tâm của cả nhà. Lâu dần, chúng quen thói, mất đi sự kính sợ và chừng mực trong giao tiếp, trở thành những kẻ chỉ biết sống cho lợi ích của bản thân.
Dù còn nhỏ, trẻ vẫn là một thành viên bình đẳng trong gia đình, hưởng quyền lợi như mọi người và không nên có đặc quyền. Đừng chuyện gì cũng chiều theo ý trẻ, nếu không, sẽ có ngày bạn hối hận vì sự mềm lòng của mình. Nghiêm khắc từ nhỏ là cách tốt nhất để con trưởng thành khỏe mạnh và tử tế.
3. Ăn nói xấc xược, thiếu chừng mực
Trong cuộc sống, không khó để bắt gặp cảnh tượng con cái cãi tay đôi với cha mẹ bằng những lời lẽ sắc như dao cứa. Chẳng hạn như từng có đứa trẻ vì không được mẹ mua cho món đồ chơi yêu thích mà hét lên: "Mẹ đi đi, con ghét mẹ",...
Nếu không tận mắt chứng kiến, thật khó tin những lời lẽ ấy lại thốt ra từ miệng một đứa trẻ, dành cho chính người sinh thành ra mình. Có lẽ vào khoảnh khắc ấy, cha mẹ mới hối hận vì đã cho con quá nhiều, để giờ đây tim họ rỉ máu. Mang theo sự hỗn hào ấy bước vào xã hội, liệu những đứa trẻ này sẽ đối mặt với kết cục ra sao?
Có được một đứa con hiểu chuyện, biết lễ phép là niềm an ủi lớn nhất của cha mẹ. Vì vậy, ngay từ khi con còn nhỏ, phụ huynh cần nghiêm khắc quản giáo. Hễ nghe thấy lời nói không phù hợp, cần chấn chỉnh ngay lập tức, cho trẻ biết đâu là giới hạn không được phép vượt qua.
Thuở nhỏ càng nghiêm khắc, lớn lên cha mẹ càng yên lòng. Nuôi dạy được những đứa con hiếu thuận, biết nóng biết lạnh là phúc phần của cả gia đình. Làm cha mẹ, không chỉ lo cho cái ăn cái mặc hiện tại, mà còn phải lo xa cho nhân cách tương lai của con.
Hãy bắt đầu giáo dục con ngay từ hôm nay, trở thành người "cầm lái" vững chắc, định hướng đúng đắn cho cuộc đời trẻ. Bởi lẽ, khi con khôn lớn, có những con đường, chung quy con vẫn phải tự mình bước đi.





