Sức khỏe - Đời sống

Về quê nghỉ lễ, chị vợ "sốc óc" với câu nói của em rể

Tôi là Thanh Nhã, 33 tuổi. Dịp nghỉ lễ, vợ chồng tôi đưa con về quê ngoại chơi, đơn giản là để con được chạy nhảy, còn người lớn thì tranh thủ thăm bố mẹ sau những ngày bận rộn. Tôi không ngờ, chuyến về quê tưởng chừng rất bình yên ấy lại trở thành một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời mình.

Nhà bố mẹ tôi ở quê, còn vợ chồng em gái Nga và em rể Dũng thì ở sát bên, chỉ cách vài con ngõ. Bình thường, chị em tôi vẫn qua lại, không quá thân thiết nhưng cũng chưa từng có mâu thuẫn lớn. Vì vậy, khi về tới nơi, tôi khá bất ngờ khi thấy Dũng – em rể có thái độ lạnh nhạt, nói chuyện gượng gạo, khác hẳn mọi lần.

Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang dọn dẹp trong bếp thì Dũng gọi tôi ra ngoài, bảo "có chuyện muốn nói riêng". Giọng cậu ta nghiêm nghị đến mức tôi bắt đầu thấy bất an.

Dũng nhìn thẳng vào tôi, nói rằng: "Em nghe Nga bảo chị làm ăn bên ngoài, đầu tư này nọ. Chuyện tiền bạc thì em không muốn căng thẳng, nhưng chị cũng nên cẩn trọng và sớm thu xếp trả nợ cho vợ chồng em. Sang năm vợ chồng em cũng có nhiều dự định".

Tôi sững người. Trong đầu tôi lúc ấy là hàng loạt dấu hỏi. Trả nợ? Nợ gì? Tôi chưa từng vay mượn của Nga hay Dũng một đồng nào. Tôi làm công ăn lương, thu nhập không cao nhưng ổn định, chưa bao giờ dám lao vào đầu tư hay làm ăn mạo hiểm.

Tôi hỏi lại Dũng rất bình tĩnh, rằng cậu đang nói tới khoản tiền nào. Dũng trả lời rành rọt: 200 triệu đồng, Nga nói đã cho chị vay để làm ăn, nhưng chị thua lỗ nên chưa có tiền trả.

Về quê nghỉ lễ, chị vợ "sốc óc" với câu nói của em rể - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Nghe tới đó, tôi vừa ngỡ ngàng, vừa tủi thân, lại vừa tức. Tôi lập tức gọi Nga ra nói chuyện cho rõ ràng.

Chúng tôi "3 mặt 1 lời", Nga ban đầu còn quanh co, ánh mắt né tránh. Nhưng trước sự cứng rắn của tôi, Nga cuối cùng bật khóc và thú nhận tất cả. Hóa ra, em gái nghe bạn bè rủ rê đầu tư, gom góp tiền rồi thua lỗ. Sợ chồng biết sẽ mắng mỏ, trách móc, Nga đã bịa ra câu chuyện rằng cho tôi vay 200 triệu đồng để làm ăn, rồi viện cớ "chị thua lỗ, chưa trả được" để che giấu việc mất tiền. 

Tôi nghe mà nghẹn cả lòng. Tôi không ngờ, chỉ vì sự yếu đuối và dối trá của em gái, tôi bỗng trở thành con nợ trong mắt em rể.

Dũng im lặng rất lâu, vẻ mặt vừa giận vừa thất vọng. Còn tôi thì đau hơn giận. Đau vì lòng tin bị đem ra làm lá chắn cho một lời nói dối.

Sau khi mọi chuyện được nói ra, tôi đã mắng Nga rất nặng. Mắng vì thất vọng, vì đau, vì em đã kéo tôi vào một câu chuyện không phải của mình. Nhưng mắng xong rồi, nhìn em ngồi cúi đầu, nước mắt rơi không ngừng, tôi lại không thể cứng lòng thêm được nữa.

Dù sao thì Nga vẫn là em gái tôi. Chị em với nhau, có giận đến mấy cũng không thể quay lưng. Tôi lặng lẽ dúi vào tay Nga 20 triệu đồng, bảo em cầm lấy để xoay xở dần, coi như chị san sẻ bớt gánh nặng. Tôi nói rõ, đây không phải để bao che cho lỗi lầm, mà là để em có cơ hội đứng dậy, sửa sai.

Nga ôm tôi khóc nức nở. Tôi biết, bài học này em sẽ nhớ rất lâu. Còn tôi thì hiểu hơn ai hết, trong cuộc đời này, chị em chẳng thể vứt nhau đi được, chỉ mong sau vấp ngã, mỗi người biết sống tử tế và thật thà hơn với nhau.


Các tin khác