Hai tháng qua, ngôi nhà vốn rộn ràng bỗng trở nên ngột ngạt bởi cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và em gái. Chỉ từ một mâu thuẫn nhỏ về việc tôn trọng không gian riêng tư, chúng tôi đã đẩy mọi chuyện đi quá xa bằng những lời nói gây tổn thương và sự im lặng bướng bỉnh. Mỗi lần chạm mặt ở lối đi hay bàn ăn, cả hai đều coi đối phương như không khí. Tôi u mê tin rằng mình là người lớn, mình có quyền được tôn trọng, và em tôi phải là người mở lời trước.
Sự dằn vặt thầm lặng đó cứ kéo dài, khiến tôi mệt mỏi nhưng cái tôi quá lớn đã ngăn tôi xuống nước. Tôi đã quên mất rằng chúng tôi từng là những người bạn thân nhất, từng chia sẻ với nhau mọi bí mật. Cho đến khi cả hai tình cờ cùng ngồi lại xem những tập cuối của Sex Education , bức tường băng giá đó mới bắt đầu rạn nứt.
Trong phim, tôi đặc biệt chú ý đến mối quan hệ giữa Maeve Wiley và anh trai Sean , hay sự kết nối đầy phức tạp giữa các nhân vật khi họ phải đối diện với những sai lầm của người thân. Bộ phim phơi bày một thực tế rằng gia đình và tình anh chị em là những mối quan hệ "lộn xộn" nhất, nhưng cũng là nơi duy nhất chấp nhận mọi khiếm khuyết của ta. Nhìn cảnh các nhân vật dù giận hờn, dù thất vọng về nhau nhưng vẫn sẵn sàng có mặt khi đối phương cần, tôi chợt thấy mình thật nhỏ mọn.
Maeve Wiley và anh trai Sean (Ảnh: Netflix)
Tôi nhận ra một đạo lý đắt giá rằng sự đúng sai trong một cuộc tranh luận chị em không quan trọng bằng sự hiện diện của nhau trong đời. Tôi đã quá tập trung vào việc bảo vệ cái tôi của mình mà quên mất rằng em gái tôi cũng đang phải vật lộn với những áp lực riêng, và sự im lặng của tôi chính là một hình phạt tàn nhẫn nhất. Sex Education đã dạy tôi rằng sự trung thực về cảm xúc chính là chìa khóa để hóa giải mọi hiểu lầm.
Ngay sau một phân cảnh xúc động về sự hòa giải trong phim, tôi nhìn sang em gái và thấy con bé cũng đang rơm rớm nước mắt. Không cần những lời xin lỗi đao to búa lớn, tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu mà Otis thường dùng để bắt đầu những cuộc tư vấn: " Em thực sự đang cảm thấy thế nào?". Chỉ bấy nhiêu thôi, tất cả những dồn nén suốt hai tháng qua vỡ òa.
Chúng tôi đã nói chuyện với nhau đến tận khuya, không phải để phân định ai đúng ai sai, mà để hiểu về những tổn thương mà cả hai đã gây ra cho nhau. Tôi bàng hoàng nhận ra sự cộc cằn của mình đã khiến em cảm thấy bị bỏ rơi, còn sự bất cần của em thực chất là một cách để phản kháng lại sự áp đặt của tôi. Sự thức tỉnh này giúp chúng tôi hiểu giận dỗi chỉ là một cảm xúc nhất thời, nhưng tình thâm là thứ chúng ta phải bảo vệ bằng sự bao dung.
Việc nói chuyện lại với nhau sau hai tháng giận dỗi không chỉ là sự hòa giải, mà là một sự trưởng thành về cảm xúc. Tôi biết ơn bộ phim vì đã giúp chị em tôi nhận ra giá trị của sự kết nối. Đừng để những cái tôi vụn vặt ngăn cản chúng ta yêu thương những người ruột thịt. Thế giới ngoài kia đã đủ khắc nghiệt, chúng ta cần một bến đỗ bình yên để trở về và đó chính là gia đình.
Chúng tôi đã hứa với nhau sẽ học cách "giao tiếp chân thật" như các nhân vật trong phim, để không bao giờ phải lãng phí thời gian vào những cuộc chiến tranh lạnh vô nghĩa nữa. Tình chị em, sau những rạn nứt, dường như lại càng thêm bền chặt và thấu hiểu hơn bao giờ hết.











