Không phải người lớn mới có những phút giây sụp đổ. Một đoạn video lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc gần đây đã khiến nhiều phụ huynh nghẹn ngào khi ghi lại khoảnh khắc một cậu bé tiểu học bật khóc vì áp lực học tập rồi tự mình trấn an, lau nước mắt và quay lại làm bài chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Video có tiêu đề "Từ giây thứ 11 bắt đầu sụp đổ" được chia sẻ rộng rãi với dòng mô tả: "Từ sụp đổ đến tự chữa lành, một học sinh tiểu học chỉ mất đúng 3 phút". Nội dung tưởng chừng rất đời thường, nhưng lại chạm đúng vào nỗi trăn trở của nhiều gia đình có con đang trong độ tuổi đi học.
Theo hình ảnh ghi lại, vào khoảng 19h43 phút đến 19h46 phút, cậu bé đang ngồi làm bài tập về nhà. Trước mặt là vở, bút và em liên tục nhìn vào đồng hồ, như để tự nhắc nhở về thời gian. Dòng chữ trên video cho biết cậu bé muốn hoàn thành bài tập trong thời gian quy định, cho thấy áp lực vô hình đang đè nặng lên một đứa trẻ còn rất nhỏ.
Cậu bé bất ngờ ngửa người ra sau ghế và bật khóc nức nở. (Ảnh chụp màn hình)
Chỉ vài giây sau, khi sự căng thẳng vượt quá giới hạn, cậu bé bất ngờ ngửa người ra sau ghế và bật khóc nức nở. Khoảnh khắc "vỡ òa" ấy đến rất nhanh, không báo trước giống như cách nhiều đứa trẻ phải âm thầm chịu đựng áp lực học tập mỗi ngày.
Nghe thấy tiếng khóc, người bố lập tức chạy vào phòng và nhẹ nhàng hỏi han. Thế nhưng, cậu bé chỉ xua tay, ra hiệu cho bố rời đi. Phụ đề trên video ghi lại tâm trạng của em: "Không muốn hồi đáp bố", "Không muốn bố nhìn thấy mình suy sụp"... Có lẽ, cậu bé muốn tự mình giải quyết cảm xúc, hoặc không muốn để người lớn thấy sự yếu đuối của bản thân.
Sau khi bố rời đi, cậu bé vẫn còn nấc nghẹn, nhưng bắt đầu tự lau nước mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. (Ảnh chụp màn hình)
Sau khi bố rời khỏi phòng, cậu bé vẫn còn nấc nghẹn, nhưng bắt đầu tự lau nước mắt, hít thở sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Không có lời dỗ dành, không có sự can thiệp nào, chỉ là một đứa trẻ nhỏ đang loay hoay tự trấn an chính mình.
Chưa đầy vài phút sau, cậu bé đọc to lại đề bài toán để tập trung trở lại. Đôi mắt vẫn còn đỏ và sưng, nhưng em đã cầm bút lên, tiếp tục viết và hoàn thành nốt bài tập còn dang dở. Từ khoảnh khắc sụp đổ đến lúc quay lại bàn học, tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy 3 phút.
Từ khoảnh khắc sụp đổ đến lúc quay lại bàn học, tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy 3 phút. (Ảnh chụp màn hình)
Đoạn video ngắn nhanh chóng chạm tới cảm xúc của cộng đồng mạng, kéo theo hàng nghìn bình luận bày tỏ sự xót xa, đồng cảm. Một phụ huynh chia sẻ: "Khoảnh khắc nhìn thấy đứa trẻ lau nước mắt rồi cầm bút viết tiếp, tôi thật sự không kìm được nước mắt. Con tôi học lớp 3, kém xa bạn nhỏ này, chưa biết tự điều tiết cảm xúc. Nhưng chỉ cần con khỏe mạnh, vui vẻ là tôi đã thấy hạnh phúc rồi. Dù thành tích thế nào, tôi vẫn luôn yêu con".
Một người khác viết: "Tôi đã khóc thật sự vì thương con. Tôi hiểu cảm giác ấy, vì hồi nhỏ tôi từng trải qua. Con tôi chỉ cần hoàn thành được bài cô giao là đủ, tôi không giao thêm bài. Tôi mong con thành tài, nhưng càng mong con lớn lên trong niềm vui".
Đáng chú ý, bình luận của một giáo viên tiểu học cũng nhận được nhiều sự đồng tình: "Tôi luôn nói với phụ huynh rằng, đừng kèm cặp con làm bài quá sát. Hãy để con tự viết, tự suy nghĩ. Đúng sai ngày hôm sau giáo viên sẽ trao đổi. Mục đích của bài tập là để biết học sinh yếu ở đâu, không phải để về nhà làm cho bằng được mọi câu đều đúng".
Từ một đoạn video ngắn, câu chuyện mở ra nhiều suy ngẫm về áp lực học tập đặt lên vai trẻ em ngày nay. Khả năng "tự phục hồi" của cậu bé khiến nhiều người khâm phục, nhưng đồng thời cũng đặt ra câu hỏi: liệu những khoảnh khắc sụp đổ âm thầm ấy có đang diễn ra quá thường xuyên?
Bởi với trẻ nhỏ, thế giới chỉ gói gọn trong gia đình và trường học. Ngoài thời gian học tập, điều các em cần có lẽ không chỉ là bài vở hoàn thành đúng hạn, mà còn là sự thấu hiểu, tình yêu thương và quyền được yếu đuối, trước khi buộc mình phải lớn lên quá sớm. Từ đoạn video này, có những bài học mà phụ huynh không nên bỏ qua trong hành trình đồng hành cùng con:
1. Trẻ con cũng có giới hạn chịu đựng và sự sụp đổ không phải là yếu đuối
Khoảnh khắc cậu bé bật khóc không phải vì "kém cỏi", mà vì áp lực đã chạm ngưỡng. Người lớn thường quên rằng trẻ em không có nhiều công cụ để xả stress như người trưởng thành. Việc trẻ khóc, buông cảm xúc ra ngoài là một phản xạ tự nhiên, không phải dấu hiệu thất bại. Đáng sợ không phải là trẻ khóc, mà là trẻ không còn dám khóc.
2. Không phải lúc nào can thiệp cũng là giúp đỡ
Phản xạ bản năng của nhiều phụ huynh là lập tức hỏi han, dỗ dành, hoặc "nhảy vào giải quyết hộ". Nhưng trong video, người bố đã tôn trọng tín hiệu từ chối của con. Chính khoảng không gian ngắn ngủi đó giúp cậu bé tự điều chỉnh cảm xúc. Đôi khi, lùi lại một bước mới là cách trao cho con cơ hội trưởng thành.
3. Tự chữa lành là một kỹ năng và có thể rèn luyện từ rất sớm
Hít thở sâu, lau nước mắt, tập trung trở lại vào đề bài… đó không phải bản năng bẩm sinh, mà là dấu hiệu của khả năng tự quản lý cảm xúc đang hình thành. Trẻ chỉ học được điều này khi không bị cắt ngang cảm xúc quá sớm, cũng không bị thúc ép phải "nín ngay", "đừng khóc nữa".
4. Bài tập về nhà không phải để làm cho hoàn hảo, mà để hiểu mình đang yếu ở đâu
Như chia sẻ của một giáo viên trong phần bình luận: bài tập không nhằm mục đích để phụ huynh kèm cặp sao cho con làm đúng hết. Nếu mọi sai sót đều được sửa trước khi đến lớp, trẻ sẽ mất đi cơ hội tự phản tỉnh. Học tập khi đó chỉ còn là "trình diễn kết quả", không còn là quá trình.
5. Thành tích không nên được đánh đổi bằng sự bình yên nội tâm của trẻ
Cậu bé trong video vẫn tiếp tục làm bài, nhưng điều khiến nhiều người rơi nước mắt không phải là kết quả cuối cùng, mà là việc em buộc phải "ổn lại thật nhanh". Người lớn cần tự hỏi: liệu chúng ta đang dạy con kiên cường, hay đang dạy con giấu nỗi buồn cho kịp tiến độ?
6. Trẻ em cần được yêu thương vô điều kiện, không gắn với điểm số
Nhiều phụ huynh trong phần bình luận đều chung một mong muốn con khỏe mạnh, vui vẻ, lớn lên trong niềm vui. Khi trẻ cảm nhận được rằng tình yêu của bố mẹ không phụ thuộc vào thành tích, các em sẽ ít sợ sai, ít sợ thất bại và dám đối diện với khó khăn hơn.












