Sáng 29 Tết, tôi tỉnh giấc khi ánh nắng đã tràn qua khe rèm. Nhìn đồng hồ, tôi chết lặng: hơn 9 giờ.Tim tôi đập thình thịch. 29 Tết. Nhà chồng. Cơm tất niên.
Sáng đó, chuông báo thức đã reo lúc 6 giờ 30, tôi tỉnh dậy tắt chuông, chỉ định nằm nghỉ một lát rồi dậy sớm phụ mọi người. Nhưng cơ thể mỏi rã rời đã không cho phép. Và tôi đã ngủ một mạch.
Tôi bật dậy, thay vội bộ quần áo, chải tóc qua loa rồi chạy xuống cầu thang. Khi đứng ở lưng chừng cầu thang, tôi chợt khựng lại. Dưới bếp, mùi canh măng, thịt kho quyện vào nhau thơm nức. Tiếng dao thớt lách cách xen lẫn tiếng nói cười. Ngoài phòng khách, chồng tôi và em trai anh đang chỉnh lại cành đào, lau bàn thờ, mọi thứ gần như đã xong.
Tôi định bước xuống thì nghe mẹ chồng hỏi: "Lan chưa dậy hay sao ấy nhỉ?". Tôi nín thở. Em dâu tôi đáp ngay, giọng nhẹ tênh: "Chắc thế mẹ ạ. Chị mệt cứ để chị nghỉ, mẹ con mình làm loáng là xong mà mẹ". Tôi đứng yên. Rồi mẹ chồng tôi nói, chậm rãi: "Ừ, hôm qua mẹ thấy Lan làm việc đến 2 giờ sáng. Công việc của Lan bận rộn, áp lực, khổ thân nó".
Tôi nghe mà cổ họng nghèn nghẹn. Năm nay tôi 32 tuổi, làm dâu đã 5 năm. Tôi làm trong ngành truyền thông, công việc áp lực, thường xuyên tăng ca. Nhiều hôm về đến nhà đã gần nửa đêm. Nhưng tôi luôn cố gắng thu xếp mọi thứ, ít nhất là phần việc của mình. Mỗi dịp lễ Tết, tôi lại càng tự nhắc mình phải chỉn chu hơn.

Ảnh minh họa
Tôi từng nghe nhiều câu chuyện về những nàng dâu phải dậy từ 4–5 giờ sáng, tất bật từ trong bếp ra ngoài sân. Tôi không muốn mình bị so sánh. Thế nên sáng hôm đó, khi tỉnh dậy muộn, tôi thực sự hoảng. Nhưng đứng ở bậc cầu thang ấy, nghe những lời kia, tôi bỗng thấy lòng mình mềm ra. Không có tiếng thở dài. Không có lời trách móc, không có câu bóng gió nào về trách nhiệm hay bổn phận, chỉ có sự cảm thông.
Hóa ra, những đêm tôi thức khuya làm việc, những lần tôi lặng lẽ ôm laptop ngồi ở bàn ăn đến rạng sáng… mẹ vẫn nhìn thấy. Tôi bước xuống bếp, lí nhí: "Con xin lỗi mẹ, con ngủ quên…". Mẹ chỉ cười hiền: "Ngủ thêm được chút nào hay chút đó. Ra phụ mẹ bày mâm là được."
Tôi thấy mắt mình cay cay. Chồng tôi đi ngang còn trêu: "Năm nay được đặc cách ngủ nướng nhé", rồi cả nhà bật cười. Tôi xắn tay áo, cắt nốt đĩa giò, bày thêm chén nước mắm. Tự nhiên tôi nhận ra, Tết không phải là cuộc thi xem ai vất vả hơn, ai hy sinh nhiều hơn. Tết là để những người trong nhà cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh nhau.
Ở tuổi 32, tôi không còn tìm kiếm những điều quá lớn lao. Tôi chỉ mong trong một gia đình, mỗi người chịu khó nghĩ cho nhau một chút, nói đỡ cho nhau một câu khi người kia không có mặt, thế là đủ ấm.
Trưa 29 Tết, cả gia đình tôi ngồi bên mâm cơm tất niên, trò chuyện bao điều.
Tâm sự của độc giả!













