Sức khỏe - Đời sống

40 tuổi về quê họp lớp, nhìn bạn bè tôi chợt nhận ra mình có 3 cái may

Cuộc họp lớp cuối năm diễn ra trong một buổi chiều lạnh, ngay trước Tết. Quán cà phê cũ, gương mặt quen đã lâu mới gặp lại, những câu chào hỏi vừa thân thiết vừa dè dặt. Ở tuổi 40, người ta không còn hỏi nhau “dạo này khỏe không?” cho có lệ, mà thường đi thẳng vào những câu rất thật: “Gia đình ổn không?” , “Con cái thế nào rồi?”.

Tôi ngồi đó, lắng nghe nhiều hơn nói. Và trong lúc nhìn bạn bè đồng trang lứa kể về cuộc sống của họ, tôi chợt nhận ra một điều khá kỳ lạ: Mình có ba cái may rất lớn, nhưng không hiểu sao lại… không dám nói ra.

Không vội vàng kết hôn

Gần nửa bàn họp lớp là những người từng kết hôn rất sớm. Ngày xưa, chúng tôi từng ngưỡng mộ họ - những người “ổn định trước”, “xong việc lớn sớm”. Nhưng ở lần gặp này, câu chuyện lại rẽ sang hướng khác.

Có người ly hôn sau hơn chục năm chung sống. Có người vẫn ở trong hôn nhân nhưng giọng nói mệt mỏi, câu chữ cẩn trọng đến mức dễ nhận ra những vết nứt chưa lành. Có người lại đùa cho qua chuyện nhưng trong ánh mắt là sự kiệt sức.

40 tuổi về quê họp lớp, nhìn bạn bè tôi chợt nhận ra mình có 3 cái may- Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ

Tôi không dám nói rằng mình may vì không vội cưới. Không phải vì tôi nghĩ kết hôn là sai, mà vì tôi biết với tính cách của mình ngày ấy, nếu bước vào hôn nhân quá sớm, có lẽ tôi cũng không tránh khỏi đổ vỡ. Không phải ai chậm lại cũng kém may mắn. Có khi, chậm lại chỉ là một cách tự cứu mình.

Gia đình ủng hộ mọi quyết định

Có một khoảnh khắc trong buổi họp lớp khiến tôi nhớ rất lâu. Một người bạn kể rằng, điều khiến họ mệt mỏi nhất không phải hôn nhân đổ vỡ, mà là cảm giác đã từng cưới vì áp lực từ gia đình.

Tôi ngồi nghe và nhận ra mình may mắn đến mức nào khi bố mẹ, sau những lần lo lắng ban đầu, đã chọn tin vào cuộc sống của con. Họ không thúc ép, không dùng sự hy sinh để ràng buộc, cũng không coi hôn nhân là thước đo thành công.

Sự ủng hộ ấy không ồn ào. Chỉ là những câu nói rất nhẹ: “Con thấy ổn là được” , “Cứ sống cho tử tế với bản thân trước đã” . Nhưng chính sự nhẹ nhàng đó giúp tôi không phải bước vào một cuộc đời mà mình chưa sẵn sàng.

Có thời gian học thêm những điều mới

Ở tuổi 40, nhiều bạn bè của tôi thừa nhận rằng họ đã quá quen với nhịp sống cũ. Gia đình, con cái, công việc mọi thứ lặp lại đều đều. Không hẳn là buồn chán nhưng cũng không còn nhiều chỗ, thời gian cho những điều mới.

Tôi thì khác. Vì không bị cuốn vào guồng quay gia đình từ sớm, tôi có thời gian để học thêm, thử thêm nhiều thứ. Học một kỹ năng mới, làm quen một lĩnh vực mới, thay đổi cách sống, thay đổi cách nghĩ. Không phải để hơn ai, mà để không đứng yên quá lâu trong chính cuộc đời mình.

Tôi không dám nói ra điều này, vì nó dễ bị hiểu thành sự so sánh. Nhưng trong lòng, tôi biết được học thêm ở tuổi 40 là một dạng may mắn.

40 tuổi về quê họp lớp, nhìn bạn bè tôi chợt nhận ra mình có 3 cái may- Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ

Tôi giữ ba cái may ấy cho riêng mình. Không phải vì xấu hổ, mà vì tôi hiểu mỗi người đều đã đi một đoạn đường rất dài với những lựa chọn khác nhau. Nói ra sự may mắn của mình, đôi khi vô tình chạm vào nỗi tiếc nuối của người khác.

Cuộc họp lớp kết thúc bằng những cái bắt tay, những lời chúc xã giao, và một lời hẹn mơ hồ cho lần gặp tiếp theo. Ai cũng quay lại với cuộc sống của mình, với những điều đã chọn và đang gánh.

Còn tôi, trên đường về, chỉ thầm nghĩ may mắn không phải là có nhiều hơn người khác, mà là không phải trả giá bằng những điều mình không chịu nổi.

Và có lẽ, ở tuổi 40, biết mình đã tránh được vài lựa chọn sai lầm lớn, đã là một dạng hạnh phúc rất đáng trân trọng.

Các tin khác

Lật giở quá trình phát hiện Công ty Đồ hộp Hạ Long làm patê bằng thịt lợn bệnh

Theo Sở Nông nghiệp và Môi trường TP. Hải Phòng, nguồn thịt lợn được chủ cơ sở sản xuất kinh doanh thịt lợn ở Hải Phòng thu mua và bán cho Công ty đồ hộp Hạ Long. Chủ hộ kinh doanh thu gom từ tỉnh ngoài, không có giấy chứng nhận kiểm dịch. Bên cạnh dương tính với virus dịch tả lợn châu Phi, nhiều lô nguyên liệu còn nhiễm vi sinh vật vượt ngưỡng cho phép.