Tôi tên Diễm, 30 tuổi, lấy chồng được hơn ba năm. Vợ chồng tôi ở riêng, cuộc sống không quá dư dả nhưng yên ổn, nhẹ nhàng. Gia đình chồng tôi nề nếp, bố mẹ sống nguyên tắc, thương con theo cách chặt chẽ và có phần khắt khe. Tôi may mắn được bố mẹ chồng quý mến, phần vì tôi ít nói, phần vì tôi luôn cố gắng giữ chừng mực trong mọi chuyện.
Anh Sơn – anh chồng tôi sống cùng bố mẹ. Trước đây, giữa tôi và anh hầu như không có nhiều tương tác. Ngoài những câu chào hỏi xã giao trong bữa cơm hay dịp giỗ Tết, chúng tôi gần như không nhắn tin, không tâm sự. Vậy nên dạo gần đây, khi điện thoại tôi liên tục hiện lên những dòng tin từ anh, tôi không khỏi ngạc nhiên: “Em khỏe không?”; “Các cháu đi học ngoan không em?”; “Công việc dạo này thế nào?”...
Những câu hỏi rất bình thường, nhưng lại đến từ một người vốn xa cách, khiến tôi thấy lạ. Lạ hơn nữa là anh thường nhắn rồi… để đó. Tôi trả lời, anh xem nhưng không hồi âm ngay, có khi cả ngày sau mới gửi thêm một câu ngắn ngủi khác. Không đầu, không cuối. Cảm giác như anh đang dò dẫm điều gì đó, nhưng lại chưa đủ tự tin để nói thẳng.
Tôi từng tự hỏi có phải mình quá nhạy cảm không. Dù sao anh cũng là anh chồng, hỏi han em dâu đôi câu thì cũng chẳng có gì sai. Tôi chọn cách trả lời chừng mực, lịch sự, không nhiều cảm xúc.
Cho đến một hôm, anh nhắn cho tôi một tin khá dài: “Cuối tuần này em rảnh không, anh muốn mời em đi uống cà phê. Có chuyện này anh muốn nhờ.”
Tôi hơi bối rối, nhưng vẫn đồng ý. Chúng tôi chọn một quán nhỏ, yên tĩnh. Anh đến sớm hơn tôi, trông có vẻ căng thẳng. Sau vài câu xã giao, anh im lặng rất lâu, rồi mới bắt đầu kể.

Ảnh minh họa
Hóa ra, anh đang hẹn hò với một người phụ nữ đã từng đổ vỡ, có hai con riêng. Họ quen nhau chưa lâu, nhưng anh nói đó là lần hiếm hoi trong nhiều năm anh thấy lòng mình bình yên đến vậy. Trước đây, anh từng yêu một người rất sâu đậm, yêu đến mức gia đình ai cũng nghĩ họ sẽ cưới nhau. Nhưng rồi vì nhiều lý do, chuyện tình đó không đi đến đâu. Từ đó, anh khép mình, gần như không nhắc đến chuyện vợ con nữa.
“Giờ anh mới thực sự muốn gắn bó với một người,” anh nói, giọng trầm xuống, “nhưng anh sợ bố mẹ phản đối. Em biết tính bố mẹ rồi đấy…”
Tôi im lặng. Tôi biết chứ. Bố mẹ chồng tôi coi trọng gia cảnh, quá khứ, và cả những điều gọi là “tiếng tăm”. Một người phụ nữ đã qua một lần đò, lại có hai con riêng, chắc chắn không nằm trong hình dung về con dâu lý tưởng của ông bà.
Anh Sơn nhìn tôi, ánh mắt đầy hy vọng: “Em được lòng bố mẹ. Em nói gì bố mẹ cũng dễ nghe hơn. Anh chỉ mong em giúp anh mở lời, nói đỡ cho anh vài câu.”
Tôi nghe mà lòng nặng trĩu. Tôi thương anh, thật sự. Thương cho một người đàn ông đã gần 40 tuổi, trải qua đổ vỡ, đến lúc muốn nắm lấy hạnh phúc thì lại lo sợ chính gia đình mình. Nhưng tôi cũng thấy ngại. Tôi là con dâu, là em dâu. Tôi không chắc mình đủ vị trí để đứng ra thuyết phục bố mẹ chồng về một chuyện lớn như vậy.
Tôi sợ nói không khéo sẽ phản tác dụng. Sợ bố mẹ chồng nghĩ tôi “xúi giục”, hay tệ hơn, nghĩ tôi không cùng quan điểm với gia đình. Tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, dùng lý lẽ gì để thuyết phục những người đã quen nhìn cuộc đời theo khuôn mẫu rất rõ ràng.
Tôi chỉ nói với anh Sơn rằng tôi cần thời gian suy nghĩ. Rằng tôi hiểu và tôn trọng tình cảm của anh, nhưng tôi không dám hứa điều gì vượt quá khả năng của mình. Tôi cũng mong anh vững vàng, quyết tâm bảo vệ tình yêu của mình, vì tôi thấy, ánh mắt anh ánh lên hạnh phúc khi nhắc tới bạn gái. Về phía tôi, tôi sẽ ủng hộ anh.
Rời quán cà phê hôm đó, tôi thấy lòng mình vướng một nỗi khó xử rất đời. Điều khó nhất không phải là thuyết phục bố mẹ chồng, mà là tìm cách để vừa giúp được người mình quý mến, vừa không làm tổn thương bất kỳ ai.
Tâm sự của độc giả!














