Có những buổi tối ngồi nhìn em lướt điện thoại không ngẩng đầu lên nổi, tôi đã linh cảm rằng sớm muộn gì em cũng sẽ vấp phải một cú ngã. Nhưng khi chuyện thật sự xảy ra, tôi vẫn thấy đau lòng nhiều hơn là bất ngờ. Là người trong nhà, tôi hiểu em không phải đứa ham hư danh, càng không phải người thích làm trò lố. Em chỉ là một cô gái trẻ, nhìn thấy thế giới ngoài kia quá rực rỡ qua màn hình điện thoại và nghĩ rằng, nếu mình không thử một lần, có lẽ sẽ mãi mãi đứng ngoài cuộc.
Thời gian đó, em nói rất nhiều về trào lưu, về những người bỗng dưng nổi tiếng nhờ một ý tưởng khác lạ. Em hay bảo rằng cuộc sống bình lặng này khiến em thấy mình nhỏ bé, vô hình. Tôi nghe, không phản bác, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Bởi tôi biết, thứ người ta khoe trên mạng chỉ là phần nổi, còn phần chìm, những rủi ro, những tổn thương thì hiếm ai nói đến.
Ý tưởng tổ chức một bữa tiệc lớn giữa làng bắt đầu từ những đoạn video em xem mỗi ngày. Em bảo chỉ cần làm một bữa tiệc thật đông, thật khác thường, mời mọi người đến ăn miễn phí, quay lại toàn bộ quá trình, thế nào cũng được chú ý. Em nói rất chắc, rất tin, như thể đã nhìn thấy trước kết quả. Gia đình can ngăn, bảo rằng mọi người trong khu không quen kiểu tụ tập không lý do, càng không quen việc ăn uống rồi bị quay lên mạng. Nhưng em cho rằng đó là suy nghĩ cũ kỹ, là rào cản khiến mình mãi không thể bước ra ngoài.
Ngày chuẩn bị tiệc, em tất bật từ sáng sớm. Nào là thuê người nấu cỗ, nào là kê bàn ghế, dựng rạp giữa sân đất trống. Gần trăm mâm cỗ được bày ra ngay ngắn, thức ăn còn bốc khói. Nhìn cảnh ấy, tôi vừa thương vừa lo. Thương vì em đặt vào đó quá nhiều hy vọng, lo vì tôi hiểu, không phải điều gì “lạ” cũng sẽ được đón nhận.
Đến giờ bắt đầu, loa bật lên, em đứng giữa sân, tay cầm điện thoại, miệng nở nụ cười cố tỏ ra tự tin. Nhưng rồi từng phút trôi qua, sự háo hức ban đầu dần bị thay thế bằng cảm giác trống trải. Người trong làng đứng nhìn từ xa, có người tò mò, có người bàn tán nhỏ, nhưng rất ít người bước vào ngồi ăn. Một vài thanh niên đến chụp hình cho vui rồi rời đi. Những mâm cỗ bày sẵn vẫn nguyên vẹn, hơi nóng tỏa ra rồi nguội dần theo thời gian.
Tôi thấy rõ sự bối rối hiện lên trong ánh mắt em. Em cố gắng cười, cố nói vài câu cho buổi livestream, nhưng giọng đã không còn tự nhiên. Cuối cùng, em lặng lẽ tắt máy, đứng im giữa khoảng sân rộng, nơi đáng lẽ phải rộn ràng tiếng cười. Đó là khoảnh khắc tôi biết, em đã hiểu ra rằng mọi chuyện không hề đơn giản như những gì em từng tưởng tượng.

(Ảnh minh họa)
Sau đó, tôi nghe người lớn trong làng nói rằng họ không dám vào ăn vì không hiểu mục đích bữa tiệc, sợ bị quay lên mạng, sợ trở thành đề tài bàn tán. Ở quê, người ta quen với việc ngồi vào mâm vì đám cưới, đám giỗ, vì tình làng nghĩa xóm rõ ràng. Một bữa tiệc “ai đến cũng được” lại khiến nhiều người thấy ngại ngần. Điều đó, em đã không nghĩ tới khi quá mải mê chạy theo trào lưu.
Chiều hôm ấy, cả nhà cùng em thu dọn. Không còn tiếng nói cười, chỉ có tiếng bát đĩa chạm vào nhau khô khốc. Tôi hỏi em có buồn không, em gật đầu, mắt đỏ hoe. Em nói em không ngờ mọi người lại phản ứng như vậy, càng không ngờ sự im lặng lại đau đến thế. Em chỉ muốn được công nhận, được nhìn thấy, chứ không nghĩ mình đang vô tình đặt người khác vào tình thế khó xử và tự khiến mình mất một khoản tiền lớn.
Thay vì bỏ đi số thức ăn còn lại, em quyết định chia cho những người khó khăn trong vùng và mang một phần đi làm từ thiện. Khi trao từng phần ăn, em không nói nhiều, nhưng tôi thấy gương mặt em dịu lại. Có lẽ lúc đó, em đã hiểu ra rằng, giá trị thật sự không nằm ở lượt xem hay sự chú ý, mà nằm ở ý nghĩa của việc mình làm.
Tối hôm đó, em nói với tôi rằng em đã quá vội vàng, quá tin vào những hình ảnh hào nhoáng trên mạng mà quên mất nơi mình đang sống, quên mất văn hóa và cảm xúc của những người xung quanh. Em không trách ai, chỉ trách mình đã không suy nghĩ thấu đáo.
Là người thân, tôi không trách em, chỉ mong cú vấp này đủ sâu để em nhớ lâu. Không phải trào lưu nào cũng đáng chạy theo, không phải sự nổi tiếng nào cũng xứng đáng để đánh đổi. Có những bài học chỉ đến khi ta im lặng nhìn lại chính mình, sau một lần thất bại. Và tôi tin, sau câu chuyện này, em sẽ biết cách bước chậm hơn, chắc hơn, và hiểu rằng trước khi muốn được cả thế giới nhìn thấy, hãy học cách tôn trọng cộng đồng mình đang thuộc về.
(Tâm sự của độc giả)









