Tôi tên Tuyết, năm nay 32 tuổi. Nếu không có cú điện thoại bất ngờ vào một buổi chiều cuối năm ấy, có lẽ tôi vẫn nghĩ Tết này cũng giống bao cái Tết trước: tất bật dọn dẹp, lo toan, rồi quây quần trong căn nhà quen thuộc, đủ đầy mà đôi khi… hơi trống trải.
Mấy hôm trước, cô Thắm – người giúp việc gắn bó với gia đình tôi gần 7 năm xin phép nghỉ Tết sớm để về quê lo chút việc riêng. Cuối năm, nhà cửa bộn bề, công việc nhiều vô kể, thú thật tôi cũng hơi lăn tăn. Nhưng nghĩ lại, cô Thắm làm lâu năm, tính tình thật thà, chăm chỉ, coi nhà tôi như nhà mình, từ bữa cơm đến giấc ngủ đều chu toàn. Cả nhà ai cũng quý, nên tôi gật đầu ngay.
Hôm cô Thắm về, bố chồng tôi chủ động nói sẽ chở cô ra bến xe. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là bố tiện đường, với lại cô Thắm cũng như người nhà nên chẳng bận tâm. Thế nhưng quá giờ cơm trưa mà vẫn không thấy bố về, tôi bắt đầu sốt ruột. Tôi gọi điện cho bố mấy cuộc nhưng ông không nghe. Lúc sau ông mới gọi lại.
Giọng bố chồng tôi hôm ấy lạ lắm. Ông ậm ừ, lưỡng lự, như đang cân nhắc điều gì đó rất khó nói. Rồi bất ngờ, ông bảo: “Bố… chắc Tết này bố về quê cô Thắm ăn Tết với cô ấy.”
Tôi chết lặng. Chồng tôi ngồi bên cũng sững sờ không kém. Trong đầu tôi là hàng loạt câu hỏi, lo lắng, ngỡ ngàng. Nhưng trước khi tôi kịp nói gì thêm, bố chồng chậm rãi kể lại mọi chuyện.
Hóa ra, từ lâu bố và cô Thắm đã có tình ý với nhau. Không phải thứ tình cảm ồn ào, vội vã, mà là sự quan tâm âm thầm, những buổi trò chuyện ngắn ngủi trong bếp, là bát cơm xới thêm, là lời hỏi han khi trái gió trở trời. Hai người đều đã có tuổi, đều từng trải qua mất mát. Cô Thắm là phụ nữ đơn thân, không chồng con, nhiều năm nay Tết đến chỉ lủi thủi một mình trong căn nhà nhỏ ở quê. Bố chồng tôi thì góa vợ đã lâu.

Ảnh minh họa
Cả hai thương nhau, nhưng không dám nói. Ngại con cái, ngại hàng xóm dị nghị, ngại miệng đời bảo “già rồi còn bày đặt”. Cho đến hôm tiễn cô Thắm ra bến xe, nhìn dáng người phụ nữ gầy gò, lặng lẽ xách túi hành lý, bố tôi thương quá. Ông bảo, Tết mà để cô ấy một mình thì tội lắm. Nghĩ vậy nên quyết định theo cô về quê, ăn với cô bữa cơm đầu năm cho đỡ lạnh lẽo.
Nghe xong, tôi im lặng rất lâu. Không phải vì phản đối, mà vì trong lòng dâng lên một cảm xúc rất khó gọi tên. Có chút bất ngờ, chút bối rối, nhưng nhiều hơn cả là thương. Thương cho những người đã đi qua nửa đời người, vẫn khao khát một cái Tết ấm áp, một người ngồi bên mâm cơm.
Vợ chồng tôi bàn với nhau rất nhanh. Rồi cả hai cùng thống nhất: đồng ý. Không những vậy, chúng tôi còn sắp xếp để mấy hôm sau về thăm quê cô Thắm cho biết. Tết không chỉ là sum họp ruột rà, mà còn là lúc con người ta cần được ở cạnh người khiến mình thấy bớt cô đơn. Tình cảm là duyên số, chúng tôi cũng chẳng biết làm gì hơn, chỉ âm thầm vun vén, mong hai người có thể nương tựa vào nhau lúc tuổi già.
Cuối năm, giữa bao bộn bề, tôi chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi đến rất muộn, rất lặng lẽ. Nhưng chỉ cần có người đủ can đảm nắm lấy, đủ bao dung để chấp nhận, thì dù ở độ tuổi nào, yêu thương vẫn xứng đáng được trân trọng.
Tâm sự của độc giả!
















