Bài viết dưới đây là chia sẻ của bà Trương (Trung Quốc) đang thu hút sự chú ý trên nền tảng Toutiao.
Ở tuổi 65, khi nhiều người cùng thế hệ bắt đầu lo lắng về tiền thuốc men, chi phí sinh hoạt hay nỗi sợ trở thành gánh nặng cho con cháu, tôi lại được mọi người gọi vui là “người sống sung sướng nhất”. Điều đặc biệt là tôi không có một đồng lương hưu, cũng không dựa dẫm kinh tế vào con cái.

Ảnh minh hoạ
Tôi là lao động tự do trong hơn 40 năm. Khi trẻ, tôi buôn bán nhỏ, làm đủ nghề để nuôi gia đình. Cuộc sống khi ấy xoay quanh miếng cơm manh áo, hiếm khi nghĩ xa đến chuyện tích lũy cho tuổi già. Tôi không đóng bảo hiểm, không có khoản hưu trí đều đặn mỗi tháng như nhiều người khác. Đến khi bước sang tuổi 60, tôi mới thực sự đối diện câu hỏi: “Không lương hưu, sống thế nào cho những năm còn lại?”.
Nhiều người cho rằng, không có lương hưu đồng nghĩa với bấp bênh, bất an. Nhưng thực tế, sự an nhàn của tuổi già không chỉ đến từ tiền bạc. Nó đến từ cách chuẩn bị, cách chấp nhận và cách sống.
Thứ nhất, tôi chủ động thiết kế lại cuộc sống ngay từ khi còn đủ sức lao động. Ở tuổi ngoài 50, tôi không cố làm những việc nặng nhọc để kiếm thêm tiền, mà chuyển sang công việc nhẹ nhàng hơn, phù hợp với sức khỏe. Tôi dành thời gian trồng rau, nuôi gà, sửa sang lại ngôi nhà cũ. Những việc tưởng chừng nhỏ nhặt ấy giúp tôi giảm đáng kể chi phí sinh hoạt, đồng thời duy trì nhịp sống đều đặn.
Thứ hai, tôi học cách sống vừa đủ. Không lương hưu khiến tôi càng thấm thía giá trị của sự tiết chế. Tôi không chạy theo tiêu dùng, không vay mượn để “bằng bạn bằng bè”. Bữa ăn giản dị, quần áo gọn gàng, nhà cửa sạch sẽ với tôi như thế là đủ. Khi không đặt áp lực phải kiếm thật nhiều tiền, tâm trí của bạn trở nên nhẹ nhõm hơn.
Quan trọng hơn, tôi không phụ thuộc con cái, cả về tài chính lẫn tinh thần. Các con tôi đều có gia đình riêng, công việc riêng. Tôi không đòi hỏi chu cấp hàng tháng, cũng không can thiệp sâu vào cuộc sống của chúng. Khi cần giúp đỡ, tôi nói thẳng. Khi không cần, tôi chủ động lo liệu. Sự độc lập ấy giúp mối quan hệ cha mẹ - con cái trong gia đình trở nên thoải mái, không nặng nề nghĩa vụ.
Nhiều người trong làng thắc mắc “Không có lương hưu, lấy đâu ra tiền phòng khi ốm đau?”. Câu trả lời của tôi là chuẩn bị từ lối sống. Tôi duy trì thói quen đi bộ mỗi sáng, ăn uống điều độ, khám sức khỏe định kỳ trong khả năng. Tôi không chủ quan, nhưng cũng không sống trong nỗi sợ bệnh tật. Khi sức khỏe được giữ ổn định, chi phí y tế tự nhiên giảm đi rất nhiều.
Ngoài ra, tôi không tự cô lập mình. Tôi tham gia sinh hoạt tổ dân phố, trò chuyện với hàng xóm, phụ giúp việc chung khi có thể. Những mối quan hệ ấy không mang lại tiền bạc, nhưng mang lại sự kết nối vơi đi nỗi cô đơn tuổi già.

Nhìn lại những năm tháng qua tôi nhận ra lương hưu là một điểm tựa quan trọng, nhưng không phải là điều kiện duy nhất để có tuổi già an nhàn. Điều cốt lõi nằm ở khả năng tự chủ cuộc sống, biết lượng sức mình và chấp nhận thực tế. Khi không đặt hạnh phúc tuổi già hoàn toàn vào tiền bạc hay con cái, bạn sẽ sẽ bớt lo âu và dễ hài lòng hơn.
Ở tuổi 65, tôi không giàu có, nhưng cũng không thiếu thốn. Tôi có thời gian cho bản thân, có sức khỏe đủ dùng, có sự tự do trong suy nghĩ.











