Sức khỏe - Đời sống

Con dâu mất việc ngay giáp Tết, bố chồng vốn ác cảm liền gọi vào phòng nói một chuyện không ngờ

Tôi là Thùy Anh, 29 tuổi. Những ngày giáp Tết năm nay, khi phố xá bắt đầu treo đèn, người người tất bật mua sắm, tôi lại rơi vào một khoảng trống rất khó gọi tên. Tôi mất việc vì công ty gặp khó khăn, phải cắt giảm nhân sự. Rời văn phòng nơi mình đã gắn bó nhiều năm, lòng tôi trĩu xuống. Mất việc trước Tết không chỉ là mất thu nhập, mà là cảm giác hụt hẫng, xấu hổ và lo lắng dồn lên một lúc.

Tôi chọn cách giấu gia đình chồng. Không phải vì họ không cần biết, mà vì tôi không đủ can đảm để nói ra. Nhà chồng vốn không ưa tôi từ đầu. Ngày tôi và chồng quyết định cưới, bố mẹ anh từng phản đối gay gắt, cho rằng tôi không môn đăng hộ đối, không đủ “ổn định”. Thời gian sau cưới, tôi luôn cố gắng làm tròn bổn phận, đi làm đều đặn, cư xử chừng mực, nhưng cảm giác mình là người “ngoài” chưa bao giờ biến mất. Giờ bỗng dưng thất nghiệp, tôi càng mặc cảm hơn.

Hàng ngày, tôi vẫn dậy sớm, ăn mặc chỉnh tề như đi làm. Tôi ra khỏi nhà, lang thang quán cà phê, thư viện, lướt tin tuyển dụng, nộp hồ sơ trong vô vọng. Buổi tối về, tôi cười nói bình thường, giấu đi nỗi lo trong ngực. Tôi sợ ánh mắt đánh giá, sợ những câu hỏi vô tình mà sắc như dao. Tôi nghĩ, chỉ cần qua Tết, tìm được việc mới, mọi thứ sẽ ổn.

Con dâu mất việc ngay giáp Tết, bố chồng vốn ác cảm liền gọi vào phòng nói một chuyện không ngờ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Nhưng rồi, sự thật vẫn tìm đến. Một hôm, bố chồng gọi tôi vào phòng. Giọng ông trầm và chậm. Tôi ngồi xuống, tim đập thình thịch, nghĩ mình sắp nghe một lời trách móc. Hóa ra, ông đã vô tình biết chuyện tôi nghỉ việc. Tôi cúi đầu, nước mắt cứ thế rơi. Tôi nói lời xin lỗi, nói mình sẽ cố gắng, nói mình không muốn làm phiền gia đình. Nói đến đâu, nghẹn đến đó.

Bố chồng tôi im lặng một lúc rồi nói: “Chuyện cũ thì bỏ qua. Con đã là con cái trong nhà rồi. Lúc khó khăn, bố mẹ không thể quay lưng.” Ông đề nghị cho tôi mượn mặt bằng của gia đình - một cửa hàng nhỏ phía trước nhà để buôn bán, làm ăn. Ông bảo tôi cứ thử, gia đình sẽ tạo điều kiện. Tôi ngỡ ngàng đến sững người. Cảm giác ấy giống như được kéo ra khỏi một căn phòng tối, nơi mình đã tự nhốt bản thân quá lâu.

Tôi bước ra khỏi phòng, mắt cay xè. Lần đầu tiên, tôi thấy mình được nhìn nhận không phải như “cô con dâu bị phản đối ngày nào”, mà như một người con đang cần được đỡ nâng. Tôi biết ơn vô cùng.

Vốn khéo tay, tôi bắt đầu làm những thứ mình làm khá tốt: bánh mứt, kẹo, bò khô, heo khô, lạp xưởng,... những món ăn phục vụ dịp Tết. Tôi tỉ mẩn từ công thức, nguyên liệu, bao bì, nhãn mác, trang trí đẹp mắt, dồn hết tâm huyết của mình vào mỗi sản phẩm. Ban đầu chỉ bày bán tại cửa hàng nhỏ ấy, rồi kết hợp bán online. Tôi đăng ảnh chân thật, viết vài dòng mộc mạc, trả lời từng tin nhắn. Khách đến mua vì tò mò, rồi quay lại vì hợp vị. Cứ thế, cửa hàng của tôi được nhiều vị khách đón nhận. 

Những ngày này, cửa hàng nhỏ sáng đèn từ sớm. Tôi đứng bán hàng, tay thoăn thoắt, lòng nhẹ đi từng chút. Trộm vía, khách rất đông. Không phải vì tôi giỏi giang hơn ai, mà vì tôi được cho một cơ hội - điều mà trong lúc bế tắc nhất, tôi tưởng mình không còn.

Tôi hiểu ra rằng, đôi khi, điều ta cần không phải là lời khen hay sự thương hại, mà là niềm tin. Một câu nói “con là người trong nhà”, một cánh cửa được mở ra đúng lúc, có thể thay đổi cả hướng đi của một người. Với tôi, mùa Tết này không chỉ là mùa bán hàng đầu tiên, mà là mùa tôi học được cách tin vào mình, và tin rằng, yêu thương có thể đến từ nơi ta ít ngờ nhất.

Các tin khác

VietinBank cảnh báo nóng: Thói quen rút tiền ATM khiến tài khoản dễ bị "bốc hơi", đây là cách xử lý ngay lập tức

Trong bối cảnh tội phạm công nghệ cao ngày càng tinh vi, chiếc thẻ ATM quen thuộc có thể trở thành "miếng mồi ngon" cho kẻ gian nếu người dùng chủ quan. VietinBank vừa phát đi khuyến nghị quan trọng về thủ đoạn đánh cắp dữ liệu Skimming, đồng thời chỉ ra những thao tác "sống còn" để bảo vệ túi tiền của khách hàng.