Sức khỏe - Đời sống

Dọn tủ bếp, tôi vô tình trông thấy một vật mà nếu im lặng, có thể gây sóng gió gia đình

Nhà tôi sống chung 3 thế hệ, bố mẹ chồng, chị chồng đã ly hôn đưa con về ở cùng, rồi vợ chồng con cái tôi. Nhà không quá chật nhưng lúc nào cũng đông, đồ đạc để chung, tủ kệ dùng chung, hiếm khi phân định rạch ròi cái gì của ai.

Cuối năm, tôi tổng vệ sinh nhà cửa bếp núc, khi lau đến góc trong cùng của tủ chén, tay tôi chạm phải một túi nilon nhỏ đã ngả màu. Tôi mở ra thì thấy 2 chỉ vàng, loại nhẫn tròn trơn, được bọc trong mảnh giấy cũ.

Tim tôi đập nhanh, 2 chỉ vàng lúc này cũng phải hơn 3 chục triệu. Với nhiều người có thể không lớn, nhưng với tôi, đó là cả một khoản.

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn quanh căn bếp quen thuộc. Số vàng này của ai? Của mẹ chồng? Của chị chồng? Hay thậm chí của vợ chồng tôi từ thời nào đó mà quên mất? Nhưng tôi nhớ rất rõ mình chưa từng cất vàng trong tủ bếp, chồng tôi thì sao nhỉ?

Mẹ chồng tôi trước giờ hay cất tiền trong mấy chỗ kín đáo. Bà sống tiết kiệm, có thói quen giấu tiền lặt vặt nhưng chỉ trong phòng bà thôi. Chị chồng tôi sau khi ly hôn, về đây ở chung nhưng tôi không biết chị có vàng hay tài sản gì không.

Túi vàng nằm đây có vẻ đã lâu, có lẽ người ta đã quên.

Tôi gói lại túi vàng, cầm trong tay mà lòng nặng trĩu. Tết năm nay nhà tôi khá eo hẹp. Chồng tôi vừa chuyển việc, lương tháng đầu chưa ổn định. Tôi thì phải ứng trước 20 triệu để đóng học phí cho con đầu năm. Mấy hôm nay tôi còn đang tính vay thêm vài triệu để sắm sửa.

Nhìn 2 chỉ vàng ấy, tôi không tránh khỏi ý nghĩ hay là bán đi, coi như “lộc trời cho”, rồi sau này nếu ai hỏi thì mình nói là không thấy. Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã khiến tôi thấy xấu hổ.

Dọn tủ bếp, tôi vô tình trông thấy một vật mà nếu nói ra, có thể gây ra sóng gió gia đình - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Nhưng rồi một giọng khác trong đầu lại thì thầm, nếu đúng là của mẹ chồng hay chị chồng, họ để quên ở đó bao lâu nay không nhớ, có khi cũng chẳng còn để ý. Còn mình thì đang xoay xở từng đồng, bán đi là đủ tiền lo Tết cho cả nhà, đằng nào cũng dùng vào gia đình chứ mình có tiêu cho bản thân đâu.

Tôi thử tưởng tượng nếu sau Tết, một ngày nào đó mẹ chồng lật tung bếp lên tìm vàng. Hoặc chị chồng chợt nhớ ra từng cất 2 chỉ ở góc tủ. Khi đó tôi sẽ nói sao? Nói rằng tôi đã thấy và… bán rồi?

Căn nhà chung vốn đã nhiều va chạm, chỉ một chuyện nhỏ cũng có thể thành nghi ngờ. Tôi là con dâu, vị trí vốn đã nhạy cảm, nếu chuyện lộ ra, niềm tin chắc chắn sẽ rạn nứt.

Tối đó tôi ngồi ăn cơm cùng cả nhà, nhìn từng người mà lòng đầy suy tính. Mẹ chồng vẫn than thở chuyện giá cả tăng. Chị chồng lặng lẽ chăm con, ít nói. Không ai có biểu hiện gì đang tìm kiếm hay lo lắng, chỉ có tôi là tâm trạng bất an, đúng là có tật giật mình.

Tôi không biết có nên nói với mọi người không để lòng an yên hay cứ dùng mà lo việc gia đình Tết nhất?

Các tin khác

Doanh nghiệp Đà Nẵng, An Giang, Quảng Ninh, Thái Nguyên... có động thái bất thường, Cục Thuế đưa ra cảnh báo "nóng"

Mới đây, Cục Thuế đã ban hành công văn hỏa tốc số 1093/CT-VP gửi Thủ trưởng các cơ quan thuế trên phạm vi toàn quốc đề nghị tăng cường quản lý cán bộ, công chức trong thực thi công vụ, đồng thời nêu cao tinh thần phê bình và tự phê bình để tăng cường công tác đấu tranh với những hành vi sai phạm phát sinh trong quá trình thực thi nhiệm vụ, không để “con sâu làm rầu nồi canh”.