Sức khỏe - Đời sống

Giận chồng bỏ về nhà ngoại rồi quay lên giữa chừng, người vợ chứng kiến cảnh khó ngờ không nhà

Tôi là Diệu, 27 tuổi. Viết những dòng này khi lòng còn rối như tơ vò, tôi chỉ mong kể lại câu chuyện của mình như một lời tâm sự, để nhẹ đi phần nào những cảm xúc đang chồng chéo.

Vài ngày trước, vợ chồng tôi cãi nhau. Không phải chuyện quá lớn, chỉ là những mâu thuẫn vụn vặt tích tụ lâu ngày: tiền bạc, cách nói chuyện, sự vô tâm mà tôi cảm nhận được từ chồng. Nhưng khi cả hai đều đang mệt mỏi, lời qua tiếng lại nhanh chóng biến thành to tiếng. Trong cơn nóng giận, tôi xách túi bỏ về nhà ngoại, cách Hà Nội khoảng 100km. Tôi nghĩ đơn giản rằng mình cần thời gian bình tĩnh, cần một khoảng lặng để nhìn lại mọi thứ. Tôi dự định sẽ ở nhà bố mẹ đến hết Tết Dương lịch rồi mới quay về, coi như cho cả hai một khoảng thở.

Thế nhưng, về đến nhà ngoại được đúng một ngày, tôi lại không yên. Nằm trên chiếc giường cũ của mình, nghe tiếng gió lùa qua cửa sổ, tôi chợt thấy bản thân có phần nóng vội. Tôi nghĩ đến chồng, nghĩ đến căn nhà nhỏ hai vợ chồng đang sống, nghĩ đến việc sắp bước sang năm mới. Tôi tự trách mình bỏ đi quá dễ dàng, không cho cả hai cơ hội nói chuyện đàng hoàng. Trong đầu tôi hiện lên viễn cảnh rất giản dị: tôi quay lại, hai vợ chồng ngồi xuống nói chuyện nhẹ nhàng, xin lỗi nhau, rồi cùng dọn dẹp nhà cửa, đón năm mới trong sự bình yên. Nghĩ vậy, tôi quyết định bắt xe lên Hà Nội ngay trong ngày.

Suốt quãng đường đi, tôi vừa lo vừa hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ cố kiềm chế, sẽ không cáu gắt, sẽ lắng nghe nhiều hơn. Tôi muốn giữ gia đình này, muốn mọi chuyện được giải quyết êm đẹp.

Nhưng khi mở cửa bước vào nhà, thứ tôi nhìn thấy lại hoàn toàn khác với những gì đã tưởng tượng. Trong bếp, chồng tôi – Tuấn đang cùng cô bạn thân nấu nướng. Trên bàn là đồ ăn, bia rượu bày biện lộn xộn, không khí có vẻ khá thoải mái. Tôi đứng sững lại, tim như bị ai bóp chặt. Cảm giác đầu tiên không hẳn là ghen tuông, mà là sốc và tủi thân. Tôi đã vội vàng quay về vì nghĩ cho gia đình, còn anh thì đang ăn uống vui vẻ với người khác.

Giận chồng bỏ về nhà ngoại rồi quay lên giữa chừng, người vợ chứng kiến cảnh khó ngờ không nhà - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Thấy thái độ tôi không thoải mái, cô bạn thân của chồng xin phép ra về luôn. Chỉ còn 2 vợ chồng ở lại trong nhà, tôi hỏi Tuấn về mọi chuyện, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh. Tuấn giải thích rằng giữa anh và cô bạn thân không có gì. Anh nói bạn bè hầu như về quê hết, chỉ còn lại vài người ở lại Hà Nội. Tuấn buồn nên rủ cô bạn thân từ thời sinh viên đến ăn uống cho đỡ trống trải. Anh bảo đó chỉ là ăn nhậu bình thường, không có ý gì khác.

Tôi nghe mà lòng rối bời. Lý trí bảo rằng có thể anh nói thật. Nhưng cảm xúc thì không chịu nghe lời. Trong đầu tôi là hàng loạt câu hỏi: Tại sao là cô ấy mà không phải ai khác? Tại sao tôi vừa đi thì anh đã ngồi ăn uống thân mật như vậy? Nếu tôi không quay về sớm, chuyện sẽ đi đến đâu?

Tôi giận. Giận chồng vì sự vô tư đến vô tâm. Giận bản thân vì đã quá kỳ vọng. Tôi thấy mình lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tôi không biết nên tin hay không tin, nên làm lớn chuyện hay cố nuốt cơn giận vào trong. Nếu làm ầm lên, tôi sợ mọi thứ càng tệ hơn. Nếu im lặng cho qua, tôi lại thấy lòng mình không cam.

Giờ đây, tôi đứng trước một tình huống thật sự éo le. Tôi không muốn mất gia đình, nhưng cũng không biết phải đối diện với chuyện này ra sao để không tự làm tổn thương chính mình. Có lẽ, điều tôi cần nhất lúc này không phải là một câu trả lời đúng hay sai, mà là sự thành thật và tôn trọng – thứ mà tôi đang rất cần từ người chồng của mình, để có thể bước tiếp cùng nhau sang năm mới, dù con đường phía trước có thể không còn dễ dàng như tôi từng nghĩ.

Tâm sự của độc giả!

Các tin khác