Một bài văn tiểu học với nét chữ nắn nót, câu chữ còn nguyên vẻ hồn nhiên bất ngờ được chia sẻ trên mạng xã hội đã khiến nhiều người “cười xỉu”. Dòng kết bài giản dị: “Nói chung, tình cảm của em cũng không bao giờ tan vỡ” tưởng như là lời thổ lộ dành cho một người thân yêu đặc biệt. Thế nhưng “đối tượng được nhắc đến” lại chỉ là… một chú chó tên Mít .
Một bài văn tả con vật, nhưng lại mở ra cả một thế giới tình cảm rất đầy đặn.
Trong bài làm, em học sinh kể về chú chó nhỏ luôn ra đón mỗi khi tan học, có bộ lông vàng óng, đôi tai như hai chiếc lá, cái đuôi lúc nào cũng vẫy tít lên vì vui sướng. Em nhớ từng thói quen của Mít, từ việc chạy rất nhanh, thích ăn ngon, cho đến “hoạt động chính là sủa, sủa để bảo vệ chủ”. Và rồi, bằng một câu văn rất “người lớn”, em khẳng định tình cảm của mình dành cho chú chó ấy là thứ “không bao giờ tan vỡ”.
Bài văn không có những mỹ từ cầu kỳ, nó đơn giản là cách một đứa trẻ ghi lại điều thân thương nhất trong thế giới của mình. Nhưng chính sự mộc mạc ấy lại khiến người lớn bật cười, rồi chợt nhận ra: hóa ra, tình cảm trong trẻo và bền bỉ nhất đôi khi không nằm ở những mối quan hệ phức tạp mà ở một chú chó chờ trước cửa mỗi chiều.
Nhiều phụ huynh và giáo viên sau khi đọc bài văn đã chia sẻ rằng, điều đáng quý không nằm ở câu chữ đúng - sai, mà ở việc đứa trẻ dám viết thật, dám yêu thương và gọi tên cảm xúc của mình. Một bài văn tả con vật, nhưng lại mở ra cả một thế giới tình cảm rất đầy đặn.
Câu chuyện nhỏ này cũng gợi lại ký ức của không ít người lớn về những bài văn thuở tiểu học, nơi mọi thứ đều được cảm nhận bằng trái tim trước khi được cân nhắc bằng lý trí. Khi ấy, yêu là yêu hết mình, thương là thương trọn vẹn, và “không bao giờ tan vỡ” là một lời hứa hoàn toàn nghiêm túc.
Bài văn về chú chó Mít dù không chuẩn chỉnh nhưng cũng nhắc người lớn rằng: đôi khi, điều quan trọng nhất trong giáo dục không phải là uốn câu chữ cho thật tròn trịa mà là giữ cho cảm xúc của trẻ không bị mài mòn quá sớm.
Khi đọc những câu chữ hồn nhiên, thay vì vội vàng chỉnh sửa, phán xét hay lo lắng “viết thế này có đúng không”, cha mẹ và thầy cô hoàn toàn có thể giảng giải nhẹ nhàng hơn cho trẻ về cách diễn đạt, về cảm xúc và mối quan hệ, theo cách phù hợp với lứa tuổi. Sự hướng dẫn ấy không làm vơi đi sự trong trẻo, mà giúp trẻ hiểu dần về thế giới cảm xúc phong phú hơn, học cách gọi tên và nuôi dưỡng tình yêu thương một cách lành mạnh, tự nhiên.







