Trong bài phân tích trên chuyên trang quân sự Army Recognition hôm 4/2, các chuyên gia đánh giá mẫu tên lửa chống hạm Abu Mahdi của Iran “đại diện cho khả năng tấn công trên biển tầm xa” của lực lượng Tehran, thay vì nhiệm vụ phòng thủ bờ biển.

Đóng vai trò là tên lửa hành trình cận âm sử dụng động cơ phản lực, khả năng của Abu Mahdi thiên về hoạt động bền bỉ với “tầm bắn hơn 1.000km”. Điều này có thể cho phép quân đội Iran đe dọa lực lượng Mỹ hoạt động ở Biển Ảrập, bao gồm cả các nhóm tác chiến tàu sân bay.
Với tầm bắn hơn 1.000km, Abu Mahdi đã thách thức giả định tồn tại lâu nay về việc các tàu chiến Mỹ có thể hoạt động ở khoảng cách an toàn ngoài tầm bắn của những tên lửa chống hạm đặt đất liền, có nhiệm vụ phòng thủ bờ biển của Iran.
Xét về mặt kỹ thuật, Abu Mahdi đã được các chuyên gia tên lửa Iran tối ưu hóa nhằm xuyên thủng các hệ thống phòng thủ hải quân hiện đại bằng cách bay thấp và khó bị phát hiện. Khi tác chiến, loại tên lửa này sẽ bay theo quỹ đạo từ cao đến thấp, duy trì độ cao lớn để tiết kiệm nhiên liệu trước khi hạ xuống sát mặt biển ở giai đoạn cuối.

Lúc bay ở độ cao vài mét trên mặt biển, Abu Mhadi sẽ “khai thác điểm mù của giới hạn tầm nhìn thẳng của sóng radar (đường chân trời radar) và nhiễu sóng biển”. Đối với các tàu chiến Mỹ được trang bị hệ thống chiến đấu Aegis, một khi khả năng phát hiện bị giới hạn, điều này đồng nghĩa các thủy thủ Mỹ sẽ có ít thời gian hơn để phân loại, theo dõi và đối phó với mối đe dọa.
Dù quân đội Iran không công bố thông số kỹ thuật của đầu đạn, nhưng các chuyên gia làm việc cho Army Recognition nhận định đầu đạn của Abu Mhadi đã được phía Tehran thiết kế để gây thiệt hại nghiêm trọng cho những tàu chiến cỡ lớn. Ngay cả khi không thể đánh chìm tàu, một cuộc tấn công hiệu quả có thể gây tê liệt hệ thống động cơ, cảm biến hoặc hoạt động trên boong tàu, đủ để loại một chiến hạm khỏi vòng chiến đấu trong khoảng thời gian dài.
Đối với các tàu hỗ trợ và hậu cần của Mỹ hoạt động tại Biển Ảrập, Abu Mahdi tạo ra mối đe dọa nghiêm trọng hơn nhiều. Lý do vì các tàu đổ bộ và vận tải, vốn nắm vai trò quan trọng để duy trì các chiến dịch lâu dài, đa phần không được trang bị các hệ thống phòng thủ tên lửa mạnh. Với tầm bắn xa, tên lửa Abu Mahdi có thể nhắm đến các tàu vận tải và đổ bộ, thay vì tấn công tàu khu trục và làm gián đoạn toàn bộ hoạt động của Hải quân Mỹ.

Tính cơ động khi triển khai cũng nâng cao giá trị răn đe của Abu Mahdi. Chẳng hạn, tên lửa này có thể được bắn từ các bệ phóng di động bố trí dọc bờ biển hoặc sâu trong nội địa Iran, làm giảm khả năng bị tấn công phủ đầu cũng như ngăn đối phương thu thập thông tin tình báo và xác định mục tiêu.
Các chuyên gia quân sự tin về mặt chiến lược, tên lửa Abu Mahdi “giúp Tehran gia tăng khả năng răn đe, bằng cách đảm bảo bất kỳ sự triển khai quân sự nào của Mỹ ở vùng biển lân cận Iran đều phải đối mặt mức độ rủi ro cao và phức tạp hơn trước đây”.





