Từ các chương trình truyền hình ăn khách đến những câu chuyện đời thực được chia sẻ rộng rãi, một điểm chung dễ nhận thấy là: đằng sau vẻ ngoài tự do và “sang chảnh”, những người phụ nữ này đều có chiến lược tài chính rõ ràng và nhất quán.
Chloe Chen – một nhà thiết kế thời trang sống tại Thượng Hải, Trung Quốc – là một trong những trường hợp như vậy.


Một căn nhà 370m² và bài toán “không tiêu để chứng minh”
Chloe chuyển từ New York, Mỹ về Thượng Hải, Trung Quốc hơn 10 năm trước. Cô là mẹ đơn thân của hai cô con gái, đồng thời sở hữu và quản lý 10 cửa hàng thời trang. Nơi ở hiện tại của ba mẹ con là một căn hộ rộng 370m² nằm ở khu trung tâm - không gian đủ lớn để vừa sống, vừa tận hưởng, vừa tách bạch rõ ràng giữa người lớn và trẻ nhỏ.



Điều đáng nói không nằm ở diện tích, mà ở cách Chloe tổ chức cuộc sống trong đó. Căn hộ được chia thành hai khu sinh hoạt độc lập: phòng khách lớn dành cho người lớn và một phòng sinh hoạt riêng cho trẻ em, có cửa ngăn để mỗi người đều có không gian riêng. Đó là một lựa chọn thiết kế, nhưng cũng là một lựa chọn tài chính dài hạn: đầu tư một lần cho không gian sống ổn định, thay vì liên tục di chuyển, sửa chữa, phát sinh chi phí nhỏ lẻ.
Trong hơn 10 năm ở Thượng Hải, Chloe đã chuyển nhà 5 lần. Mỗi lần chuyển là một lần cô tự thiết kế lại toàn bộ không gian, nhưng điểm chung là không chạy theo xu hướng ngắn hạn, không mua đồ vì “đang hot”, mà ưu tiên những món có thể dùng lâu dài.
Cô không mua sắm quần áo nhiều như người ta tưởng về một nhà thiết kế. Thay vào đó, chi tiêu cá nhân của Chloe tập trung vào nhà ở, trải nghiệm và chất lượng sống: đĩa nhạc vinyl, nến, đồ trang trí thủ công, những món mang giá trị tinh thần hơn là khoe mẽ.


Làm việc 4 tiếng/ngày nhưng vẫn vận hành 10 cửa hàng
Một trong những chi tiết khiến nhiều người tò mò nhất là việc Chloe chỉ làm việc khoảng 4 tiếng mỗi ngày, nhưng vẫn quản lý được hệ thống cửa hàng của mình. Điều này không đến từ “sự nhàn hạ”, mà từ cách phân bổ nguồn lực rất rõ ràng.
Chloe không trực tiếp làm mọi thứ. Cô xây dựng đội ngũ, phân quyền, chuẩn hóa quy trình và chỉ giữ lại những quyết định mang tính chiến lược. Phần thời gian còn lại được dành cho con cái, cho việc di chuyển, nghỉ ngơi và tái tạo năng lượng.
Với Chloe, thời gian cũng là một dạng tài sản. Và đầu tư để mua lại thời gian - thông qua hệ thống, con người, và sự kỷ luật trong công việc - chính là một quyết định tài chính khôn ngoan.


Mua nhà ở nhiều thành phố: Tư duy “an cư trước, hưởng thụ sau”
Chloe không thích ở khách sạn. Cô có một quan điểm khá truyền thống: muốn sống thoải mái thì phải có một nơi gọi là nhà. Vì vậy, tại những thành phố cô thường xuyên lui tới như New York, Thượng Hải, Hồng Kông hay Đài Bắc, Trung Quốc, Chloe đều sở hữu nhà riêng.
Đây không phải là câu chuyện “mua nhà để khoe”, mà là chiến lược giảm chi phí dài hạn. Với tần suất đi lại 12-15 chuyến mỗi năm, việc sở hữu nhà giúp cô giảm chi phí lưu trú, chủ động sinh hoạt, đồng thời biến bất động sản thành tài sản tích lũy theo thời gian.
Trong bối cảnh nhiều người vẫn coi nhà ở là gánh nặng, Chloe chọn cách coi nó là nền tảng an toàn tài chính, nhất là khi đã có con.
Không phải ai cũng chọn sống như nhau, nhưng người chủ động tài chính đều giống nhau
Câu chuyện của Chloe không phải trường hợp duy nhất.
Alen - một nhà thiết kế sống ở ngoại ô phía tây Thượng Hải - đã dành gần 6 triệu NDT để cải tạo một căn biệt thự 600m² cùng khu vườn rộng, sau khi ly thân và trở thành mẹ đơn thân. Với cô, khoản đầu tư đó không chỉ để ở, mà để tạo một môi trường sống ổn định cho con, giảm chi phí giải trí bên ngoài và mang công việc về nhà.





Hay Trương Tiểu Bình - một phụ nữ ở An Huy, Trung Quốc - dành gần 20 năm để xây dựng khu vườn 400m² như một “tài sản sống”. Bà tin rằng cây cối cần thời gian để lớn lên, cũng như tài chính không thể nóng vội. Triết lý sống chậm, tích lũy đều và bền vững của bà phản ánh rất rõ tư duy tài chính dài hạn.
Sau tuổi 30, giàu hay không không nằm ở vẻ ngoài
Điểm chung của những người phụ nữ này không nằm ở diện tích nhà, giá trị tài sản hay mức thu nhập cụ thể. Nó nằm ở chỗ họ đều biết mình đang tiêu tiền cho điều gì, và sẵn sàng cắt bỏ những khoản không phục vụ mục tiêu sống lâu dài.
Sau tuổi 30, sự tự do không đến từ việc tiêu nhiều hơn, mà từ việc tiêu đúng hơn. Và sự an tâm – thứ mà ai cũng tìm kiếm – rốt cuộc lại đến từ những lựa chọn tài chính rất tỉnh táo, âm thầm, và không cần phô trương.
Ở một độ tuổi mà nhiều người còn loay hoay với áp lực xã hội, những người phụ nữ này đã bước qua câu hỏi “mình trông như thế nào” để tập trung vào câu hỏi quan trọng hơn: mình đang sống ra sao, và tài chính của mình có đang phục vụ cuộc sống đó hay không.






