Căn phòng yên tĩnh nhất thế giới không phải là một nơi để thiền định hay thư giãn, mà thực tế nó giống một buồng tra tấn tâm lý đối với bất kỳ ai dám thử thách giới hạn của bản thân. Nằm sâu trong tòa nhà 87 tại trụ sở Microsoft ở Redmond, Washington, Mỹ, căn phòng không phản xạ này được xây dựng với mục tiêu đạt đến trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của vật lý, nơi âm thanh bị triệt tiêu đến mức âm (negative decibels).
Về mặt cấu trúc, căn phòng này là một kỳ quan kỹ thuật tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của Trái Đất. Nó được thiết kế theo kiểu phòng trong phòng, lơ lửng trên 68 lò xo giảm chấn khổng lồ để ngăn chặn mọi rung động từ lớp vỏ địa cầu hay tiếng xe cộ ngoài đường. Sáu lớp bê tông và thép dày bao bọc xung quanh, trong khi toàn bộ bề mặt bên trong được phủ kín bởi những múi xốp sợi thủy tinh dài hình nêm. Những múi xốp này có nhiệm vụ hấp thụ 99,99% sóng âm, không cho bất kỳ tiếng động nào có cơ hội phản xạ lại. Khi bạn nói chuyện trong đó, giọng nói của bạn sẽ nghe như bị nghẹt lại và tan biến ngay lập tức, vì không có tiếng vang (echo) để phản hồi về tai.
Độ im lặng bên trong đạt mức -20,6 decibel . Để hiểu con số này kinh khủng thế nào, hãy nhớ rằng không khí tĩnh lặng trong đêm khuya thường ở mức 30 decibel, và giới hạn nghe thấp nhất của con người là 0 decibel. Căn phòng này thực chất đã đạt đến giới hạn vật lý của sự chuyển động phân tử khí. Chính vì quá im lặng, tai người sẽ tự động tăng "độ nhạy" lên mức cực đại để tìm kiếm âm thanh. Khi đó, cơ thể bạn trở thành nguồn phát âm duy nhất và đáng sợ nhất.
Kỷ lục chịu đựng trong phòng này là 55 phút
Chỉ sau vài phút ngồi trong bóng tối của căn phòng, bạn sẽ bắt đầu nghe thấy những thứ mà lẽ ra một người bình thường không bao giờ nghe được. Tiếng máu chảy rần rần trong tĩnh mạch hai bên thái dương nghe như tiếng nước chảy trong ống dẫn. Tiếng phổi co giãn nghe rõ mồn một như tiếng kéo bễ. Thậm chí, khi bạn nuốt nước bọt, âm thanh đó vang lên to đến mức gây giật mình. Nhiều người kể lại rằng họ có thể nghe thấy cả tiếng các khớp xương và sụn cọ xát vào nhau mỗi khi xoay cổ hoặc cử động ngón tay.
Nỗi sợ hãi thực sự đến từ việc mất phương hướng không gian. Con người định vị vị trí của mình thông qua sự phản xạ âm thanh từ tường và sàn nhà. Trong căn phòng này, không có âm thanh phản xạ, bộ não bị rơi vào trạng thái mất tín hiệu đầu vào, dẫn đến hiện tượng chóng mặt, buồn nôn và mất thăng bằng nghiêm trọng. Bạn không thể đứng vững trên chính đôi chân của mình quá lâu nếu không có ánh sáng và âm thanh để định hướng.
Kỷ lục thế giới về thời gian chịu đựng trong căn phòng này thường không bao giờ vượt quá 1 giờ đồng hồ. Đa số mọi người bắt đầu nảy sinh ảo giác thính giác hoặc cảm thấy một áp lực đè nặng lên màng nhĩ như thể đang lặn sâu dưới đáy đại dương. Sự im lặng lúc này không còn là sự bình yên, mà nó trở thành một sự tấn công trực diện vào hệ thần kinh, buộc con người phải đối mặt với tiếng ồn nội tại của chính sự tồn tại của mình.









