U.23 Việt Nam về lại guồng quay 'khó thở'
Sau thành công vang dội với tấm HCV SEA Games 33 và HCĐ U.23 châu Á 2026, dàn cầu thủ U.23 Việt Nam sẽ trở về đấu V-League.
Trong đó, gần một nửa số tuyển thủ đang chơi cho các đội ở nửa dưới bảng xếp hạng. Đó là Phi Hoàng, Đức Anh (Đà Nẵng), Hiểu Minh, Thanh Nhàn, Xuân Bắc, Anh Quân (PVF-CAND), Trung Kiên (HAGL), Văn Bình (SLNA).
Nếu tính thêm bộ ba Thái Sơn, Ngọc Mỹ và Văn Thuận của CLB Thanh Hóa vừa chuyển đến Ninh Bình, có đến 11 tuyển thủ U.23 Việt Nam đã và đang chật vật đua trụ hạng mùa này.

Thanh Nhàn (giữa) cùng PVF-CAND đứng hạng 13 sau 11 trận
ẢNH: MINH TÚ
Ở nửa còn lại, Quốc Việt, Lê Phát (Ninh Bình), Minh Phúc, Đình Bắc, Lý Đức (CLB CAHN), Văn Hà, Đình Hải (Hà Nội), Nhật Minh (Hải Phòng), Công Phương, Văn Khang (Thể Công Viettel), Quốc Cường (CLB Công an TP.HCM) và Lê Viktor (Hà Tĩnh) là những tuyển thủ thuộc nhóm trên bảng xếp hạng, chủ yếu đua vô địch hoặc cạnh tranh huy chương.
Tất nhiên, việc thi đấu cho các đội bóng giàu tham vọng là lựa chọn tối ưu cho U.23 Việt Nam.
Các cầu thủ trẻ, mà Đình Bắc là ví dụ, sẽ trưởng thành khi được mài giũa hàng ngày với những đàn anh đẳng cấp, được huấn luyện bởi HLV giỏi, sân tập chất lượng, cùng môi trường chuyên nghiệp hàng đầu.
Dù vậy, mọi hướng đi đều có hai mặt. Tại những đội bóng mạnh như CLB CAHN, Ninh Bình hay Hà Nội, cầu thủ trẻ rất khó cạnh tranh vị trí.
Đơn cử, Đình Bắc là cầu thủ trẻ hay bậc nhất hiện nay, đã khẳng định bản thân với ngôi vua phá lưới U.23 châu Á 2026 cùng 2 lần đoạt danh hiệu xuất sắc nhất trận, nhưng chưa phải lựa chọn hàng đầu trên hàng công của HLV Alexandre Polking.

Quốc Việt mới đá chính 4 trận cho Ninh Bình ở V-League mùa này
ẢNH: MINH TÚ
Tuy nhiên, ở các đội bóng phải chạy đua trụ hạng, cơ hội cho cầu thủ trẻ lại rộng mở hơn nhiều.
Mùa trước, thủ môn Trung Kiên bắt chính 24/26 trận cho HAGL. Đến mùa này, anh vẫn ra sân đều đặn khi bắt chính 10/11 trận. Ngay trong mùa đầu lên V-League, Văn Bình đã bắt chính trọn vẹn 11 trận cho SLNA từ đầu giải.
Tại PVF-CAND, Hiểu Minh, Thanh Nhàn, Anh Quân (cùng đá 11 trận) và Xuân Bắc (10 trận) đều ra sân thường xuyên. Ở Thanh Hóa, các nhân tố trẻ cũng được đảm bảo thi đấu liên tục.
Cái khó ló cái khôn
Nguyên nhân nằm ở chỗ, các đội bóng đua trụ hạng phần đông có thực lực khiêm tốn, khó chiêu mộ ngôi sao, nên cần tận dụng tối đa nguồn lực từ cầu thủ trẻ tự đào tạo. Đây là mảnh đất màu mỡ cho các hạt giống tốt nảy mầm.
Việc phải tự lực cánh sinh, thiếu sự dìu dắt từ đàn anh kinh nghiệm (thực tế dễ thấy ở SLNA và HAGL) khiến các nhân tố trẻ phải căng mình chiến đấu ở tuổi đôi mươi.
Những cầu thủ thực sự bản lĩnh như Trung Kiên, Hiểu Minh đã tận dụng tốt tình thế khó khăn để làm dày vốn kinh nghiệm, trở nên lì lợm và vững chãi hơn hẳn nếu so với mặt bằng châu Á.
Trong khi đó, những cầu thủ dù được đá ở đội lớn, nhưng nếu hiếm khi được trao cơ hội thi đấu để trau dồi "thực chiến", nguy cơ thui chột sẽ hiển hiện. Chỉ có số ít cầu thủ đặc biệt, như Nhật Minh, Đình Bắc, Văn Khang, Quốc Cường, Lê Viktor là dần khẳng định được chỗ đứng. Sức ép thành tích khiến các HLV ở Hà Nội, CLB CAHN hay Ninh Bình không phải lúc nào cũng kiên nhẫn với người trẻ.
Câu chuyện dự bị ở đội lớn hay đá chính ở đội vừa sẽ còn được bàn đến nhiều, khi mọi lựa chọn đều có hai mặt.
Điều HLV Kim Sang-sik cần ở U.23 Việt Nam là sự khiêm nhường, nỗ lực cùng khát khao vươn lên trong mọi hoàn cảnh. Không có con đường bằng phẳng, mà đại lộ thành công chỉ mở ra với những người dám chiến đấu vì nó.
Sau khi PVF-CAND và Ninh Bình thăng hạng, 100% quân số U.23 Việt Nam đã hiện diện tại V-League. Tuy nhiên, HLV Kim Sang-sik cho rằng như thế là chưa đủ.
"Các cầu thủ nên mạnh dạn xuất ngoại, đến với môi trường bóng đá đẳng cấp hơn. Điều đó tốt cho đại cục bóng đá Việt Nam", ông Kim chia sẻ. Hiện tại, toàn bộ quân số đội tuyển quốc gia cũng chỉ đá ở V-League.
2 năm qua, bóng đá Việt Nam không còn "xuất khẩu" thêm nhân tố nào sang nước ngoài thi đấu, trong khi các trụ cột Thái Lan, Malaysia, Indonesia hay Philippines đều chơi ở Nhật Bản, Hàn Quốc hoặc châu Âu.








