Sức khỏe - Đời sống

Phát hiện kỹ sư IT lương 40 triệu đồng nhưng bất ngờ bỏ việc, sống không vợ con, ngày nào cũng chui ra chui vào hang đá bỏ hoang

Câu chuyện về một người đàn ông lựa chọn rời bỏ cuộc sống đô thị để sống đơn độc trong hang đá suốt nhiều năm đã và đang tạo ra nhiều luồng tranh luận trái chiều trên mạng xã hội Trung Quốc.

Nhân vật chính là Mẫn Hưởng Tài, quê ở Tự Cống, tỉnh Tứ Xuyên. Năm 2016, khi 35 tuổi, anh đưa ra quyết định khiến nhiều người bất ngờ: từ bỏ công việc kỹ sư công nghệ thông tin tại thành phố với mức thu nhập hơn 10.500 NDT mỗi tháng (tương đương khoảng 39,7 triệu đồng) để trở về quê nhà. Thời điểm đó, căn nhà cũ của gia đình đã bị giải tỏa để phục vụ xây dựng hạ tầng, khiến anh không còn nơi cư trú ổn định.

Không chọn thuê nhà hay chuyển đến khu dân cư mới, Mẫn Hưởng Tài bỏ ra khoảng 40.000 NDT để cải tạo một hang đá bỏ hoang trên núi thành chỗ ở rộng chừng 40m².

Từ đó đến nay, anh sống một mình trong “căn nhà” đặc biệt này, tự lo liệu sinh hoạt hằng ngày và kiếm sống bằng việc sản xuất nội dung trên mạng xã hội, với thu nhập chỉ vài trăm NDT mỗi tháng.

Thời gian gần đây, câu chuyện của anh bất ngờ được chia sẻ trở lại trên Weibo và nhanh chóng thu hút sự chú ý. Nhiều bài đăng gọi anh là “người đàn ông 35 tuổi không kết hôn, vào hang sống ẩn dật”, kèm theo những hình ảnh về cuộc sống tối giản giữa thiên nhiên.

Bên trong hang đá, không gian sống tuy đơn sơ nhưng được Mẫn Hưởng Tài tự tay xây tường, kéo điện, dọn dẹp gọn gàng và sắp xếp ngăn nắp. Cuộc sống thường nhật của anh gắn với việc đọc sách, trồng rau, ngắm bình minh, quan sát bầu trời đêm đầy sao.

Trong một đoạn video chia sẻ, anh thẳng thắn nói: “Nơi này nhìn thì đẹp, nhưng thực sự là rất nghèo”, kèm theo nụ cười nhẹ nhõm.

Sau khi nghỉ việc, nguồn thu nhập ít ỏi không khiến anh nuối tiếc. Theo Mẫn Hưởng Tài, điều quan trọng nhất mà anh có được là sự tự do tinh thần, thoát khỏi áp lực cạnh tranh và nhịp sống gấp gáp nơi thành thị. Anh khẳng định bản thân không hối hận với lựa chọn này, dù cuộc sống vật chất khá eo hẹp.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình. Mẹ của anh nhiều lần bày tỏ sự lo lắng khi thấy con trai sống một mình, không lập gia đình, lại chọn cuộc sống tách biệt như vậy. Bà sợ rằng anh sẽ cô đơn và khép mình cho đến cuối đời.

Trước những lo ngại đó, Mẫn Hưởng Tài thẳng thắn chia sẻ quan điểm cá nhân: anh không đặt nặng chuyện hôn nhân. “Sắc đẹp không đáng để tôi tiêu tốn tiền bạc và thời gian. Yêu đương có thể xảy ra, nhưng xác suất rất thấp”, anh nói.

Anh cũng nhấn mạnh rằng mình tự lo cho cuộc sống, không dựa dẫm vào ai, nên sự phản đối của người khác cũng khó làm anh thay đổi quyết định. Anh sống gần như tự cung tự cấp: trồng rau, nuôi gà, đảm bảo những nhu cầu cơ bản hằng ngày. Lối sống này giúp anh duy trì chi tiêu tối thiểu và cảm thấy hài lòng với nhịp sống chậm rãi.

Câu chuyện của Mẫn Hưởng Tài tạo nên nhiều tranh luận. Một bộ phận cư dân mạng bày tỏ sự ủng hộ, cho rằng đây là cách sống “tỉnh táo”, dám rời bỏ vòng xoáy bon chen để tìm lại sự bình yên, dù phải chấp nhận cô độc. Ngược lại, không ít ý kiến cho rằng anh quá bốc đồng, lãng phí tài năng và cơ hội khi từ bỏ công việc ổn định, thu nhập cao.

Thực tế, Mẫn Hưởng Tài không phải trường hợp duy nhất. Tại Trung Quốc, ngày càng có nhiều người trẻ lựa chọn rời xa đô thị để sống gần gũi với thiên nhiên, tìm kiếm sự cân bằng tinh thần. Ye Zi, 35 tuổi, quê ở Nội Mông, là một ví dụ khác.

Từng theo học tại Học viện Mỹ thuật Trung ương, Ye Zi sau khi tốt nghiệp đã tham gia các dự án nghệ thuật tại Songzhuang và làm việc ở đó hai năm. Năm 2014, cô quyết định nghỉ việc và bắt đầu hành trình du ngoạn nhiều nơi. Hai năm sau, khi đến Vân Nam, cô bị cuốn hút bởi vẻ hoang sơ và yên tĩnh của vùng đất này. Một lần tình cờ theo bạn đến thăm căn nhà bỏ trống trong thung lũng đã khiến cô đưa ra quyết định gắn bó lâu dài.

Ngôi nhà nằm tách biệt, ba mặt là núi, một mặt giáp sông Kim Sa, xung quanh là rừng nguyên sinh và đá núi, mang đến cảm giác an toàn và tĩnh lặng. Ye Zi thuê khu đất rộng khoảng 12.000m², dành phần lớn diện tích để trồng trọt. Thời gian đầu, cô phải dựng lều tạm và tự cải tạo lại căn nhà cũ. Cuộc sống của cô dựa vào việc trồng rau, chăn nuôi, không sử dụng hóa chất và hạn chế tối đa sự phụ thuộc vào bên ngoài.

Dù sống giữa thiên nhiên, Ye Zi cho biết cô không hề tách biệt với xã hội. Ngược lại, cô cảm thấy có nhiều kết nối hơn so với thời sống ở Bắc Kinh, dù đông đúc nhưng con người đôi khi lại xa cách.

(Theo Sohu, SCMP)

Các tin khác