Truyền cảm hứng và động lực cho cộng đồng
Ngày đó, việc đọc báo với tôi là điều vô cùng xa xỉ. Sau này, tôi đi học cấp ba ngoài huyện mới biết đến các mặt báo trong đó cái tên Báo Thanh Niên đã gây cho tôi một sức hút lạ thường.
Hai chữ Thanh Niên vừa vặn với độ tuổi đẹp đẽ nhất của đời người. Tôi thích đọc mấy mục truyện ngắn, sau sẽ lật đến những bài viết tin tức thời sự, điểm nóng trong và ngoài nước, mục nêu tấm gương người tốt việc tốt như cuộc thi Sống đẹp mà quý báo đang tổ chức thường niên.
Trong các nhân vật truyền cảm hứng, có lẽ tôi ấn tượng nhất là chị Huỳnh Thanh Thảo, người chị mà chúng tôi thường gọi bằng cái tên thân mật - Én Nhỏ (trong bài viết Cánh Én chở mùa xuân, của tác giả Hoàng Ngọc Thanh). Tôi biết chị Thảo thật xứng đáng với những nỗ lực phi thường đi cùng những việc làm vô cùng đẹp đẽ, ý nghĩa dành cho cuộc sống. Chị đã truyền cảm hứng và động lực cho tôi và các bạn trong cộng đồng viết nho nhỏ khi có cơ duyên được tiếp xúc, nói chuyện thông qua con chữ để lan tỏa yêu thương đến tất cả.

Chị Nguyễn Phạm Duy Trang, Bí thư T.Ư Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Chủ tịch Hội đồng Đội T.Ư, và nhà báo Nguyễn Ngọc Toàn, Tổng biên tập Báo Thanh Niên trao hoa và giải thưởng "Nhân vật được vinh danh" cho chị Huỳnh Thanh Thảo tại cuộc thi Sống đẹp mùa 4
ẢNH: ĐỘC LẬP
Tôi cũng cảm ơn Báo Thanh Niên đã làm cầu nối bắc cho mối duyên lành, gắn kết chúng tôi đến với những tấm gương, những con người hoàn mỹ đó. Không chỉ riêng mình chị Thảo, thông qua cuộc thi năm nay, tôi cũng được biết thêm rất nhiều gương mặt, những bông hoa lặng lẽ nở giữa đời thường.
Bài viết của tôi trên Báo Thanh Niên làm thầy rưng rưng
Từ những điều trên đã làm động lực thúc đẩy tôi mạnh dạn viết truyện gửi dự thi với mong muốn thử sức và học hỏi thêm. Thật bất ngờ, tôi có liền hai truyện ngắn được quý anh, chị biên tập viên duyệt và chọn đăng trong mục Sống đẹp năm nay (2025). Trước đó, tôi cũng có vài bài viết được đăng báo nhưng cảm giác truyện ngắn của mình được chọn và nằm trong mục mà bấy lâu nay mình yêu thích, đó là cảm giác lâng lâng sung sướng, tôi không biết dùng từ ngữ gì để có thể tả hết được.
Bên cạnh đó, tôi cũng gửi một bài viết mà nhân vật chính là người thầy dạy môn ngữ văn những năm cấp hai, người đã truyền ngọn lửa đam mê viết lách và sống thiện lành cho bao thế hệ, trong đó có cô học trò vượt khó là tôi. Bài viết cũng được chọn đăng trong mục Sống đẹp. Tôi dành bài viết làm món quà mừng tặng thầy nhân dịp Ngày nhà giáo Việt Nam 20.11 vừa qua. Thầy tôi đã bất ngờ đến độ rưng rưng, mắng yêu rằng: "Bữa nó nói chuyện với thầy, vậy mà nay nó đã "bê" thầy lên Sống đẹp, hẳn trên Báo Thanh Niên cơ đấy. Cảm ơn em đã giúp thầy lan tỏa những điều yêu thương nhỏ bé".
Tôi đã nói với thầy rằng: "Chính nhờ những điều nhỏ bé đó mà tương lai chúng em mới có gấm có hoa như hôm nay. Thầy xứng đáng với những gì mình đã cống hiến không ngừng nghỉ bấy lâu nay".
Và tôi biết, còn nhiều lắm những điều "nhỏ bé" nhưng vô cùng đẹp đẽ được Báo Thanh Niên bắc cầu, nối nhịp và lan tỏa đến từng người thông qua tờ báo giấy hoặc trên Thanh Niên Online. Tôi biết ơn và càng trân trọng hơn những tờ báo thơm mùi giấy đặc trưng. Tôi mong sao báo Thanh Niên ngày càng phát triển và lớn mạnh để chúng tôi, những con người ở tận vùng sâu vùng xa, có thể biết được thế giới ngoài kia đang vận hành ra sao?
Cuộc sống này còn rất nhiều điều tốt đẹp. 40 năm là cả một hành trình dài nhưng cũng đủ để lưu giữ những tinh hoa đẹp đẽ nhất cho đời. Trong tôi vẫn luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho Báo Thanh Niên và những kỷ niệm khó phai nhòa mà quý báo đã mang đến cho mình.




















