Sắm đồ Tết cho gia đình của mình sẽ như thế nào?
"Hồi xưa: Chị điệu đà lắm nên mình chọn màu này cho chị. Chị ít nói, thùy mị, nhu mì. Mình chọn đồ cho mẹ. Đơn giản thôi. Mua về nhà, soạn đồ ra ngồi khóc nức nở luôn mọi người ơi. Chưa bao giờ cảm thấy chơi vơi như lúc này. À… mình còn mua thêm ít hoa để mang ra mộ đặt thêm. Vậy là Tết của mình đã xong".
Chỉ vài dòng chữ, không than vãn, không kể lể nhưng đủ khiến người đọc nghẹn lại. Bởi đôi khi, nỗi đau lớn nhất không nằm ở những gì được nói ra… mà nằm ở những điều quá bình thản để nói.
"Vậy là Tết của mình đã xong"
Người đàn ông ấy kể về việc sắm Tết cho gia đình. Một việc mà ai cũng nghĩ là ấm áp, là háo hức, là mùi của sum vầy. Anh chọn áo dài màu hồng cho chị gái vì "chị điệu đà". Anh chọn bộ đồ đơn giản cho mẹ vì "mẹ không cầu kỳ". Từng đôi dép, từng chiếc nón, từng món đồ nhỏ… đều được chọn bằng trí nhớ của yêu thương.
Anh vẫn nhớ sở thích của họ chỉ là… họ không còn ở đó để nhận nữa.
Anh mang tất cả về nhà, mở từng túi đồ, sắp từng bộ quần áo. Và rồi… ngồi xuống khóc.
Không phải khóc vì mất mát vừa xảy ra mà khóc vì nhận ra… ký ức vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có người trong ký ức là không thể quay lại.
Theo những dòng chia sẻ phía dưới, gia đình anh không chỉ mất mẹ và chị gái, bố và em gái cũng đã rời đi. Một mái nhà từng đông người, giờ chỉ còn lại một người sống tiếp phần đời của cả bốn người đã khuất.
Dưới bài đăng, phần bình luận với những câu chuyện được kể bằng ký ức càng làm người ta chết lặng:
"Tôi trồng một vườn hồng vì cả mẹ và chị tôi đều thích hoa. Tết mọi nhà lan, ly, đào, quất. Nhà tôi hoa cúc và hoa hồng thôi".
"Bộ đồ đắt nhất mình mua cho bố là bộ vest hơn 1 triệu… bố mặc lúc chuẩn bị đi thiêu".
Hóa ra, có những món quà ta dồn hết yêu thương để mua… lại là món quà không bao giờ có cơ hội được nhìn thấy nụ cười của người nhận.
Tết là dịp người ta đếm tiền thưởng, đếm lịch nghỉ, đếm ngày về quê. Nhưng với nhiều người, Tết lại là lúc họ đếm những khoảng trống, đếm những chiếc ghế bỏ trống trên mâm cơm, đếm những cái tên không còn xuất hiện trong lời chúc đầu năm.
Có một sự thật mà ai rồi cũng phải đối diện: Gia đình không biến mất trong một khoảnh khắc. Gia đình tan dần qua những cái Tết thiếu đi một người.
Người đàn ông ấy vẫn giữ thói quen mua quà cho từng người. Như thể anh đang níu giữ một mái nhà đã không còn tồn tại ngoài đời thực. Anh vẫn mua hoa, vẫn mang ra mộ, vẫn hoàn thành "cái Tết" của riêng mình: lặng lẽ, không pháo hoa, không tiệc tùng, chỉ có ký ức và đất lạnh.
Tết may mắn và hạnh phúc nhất là ở nhà có người đợi ta
Nhiều người mới giật mình nhận ra, có những cái Tết không bắt đầu bằng đoàn viên… mà kết thúc bằng một lời chào gửi về phía những người không thể hồi đáp.
Chúng ta vẫn thường nghĩ rằng còn rất nhiều thời gian: Còn nhiều dịp để mua quà cho bố mẹ, còn nhiều mùa xuân để chụp ảnh cùng anh chị em, còn nhiều bữa cơm để nói lời xin lỗi hoặc cảm ơn. Nhưng cuộc đời không vận hành theo lịch của chúng ta.
Có những lần rời nhà, ta không biết đó là lần cuối nhìn thấy họ khỏe mạnh.
Có những bữa cơm, ta không biết đó là bữa cơm cuối còn đủ người.
Người ta thường chạy theo thành công, chạy theo tiền bạc, chạy theo những thứ có thể đo đếm. Để rồi đến một ngày, khi quay đầu lại, mới hiểu rằng: Thứ xa xỉ nhất trên đời không phải là nhà cao cửa rộng mà là vẫn còn cha mẹ để gọi, vẫn còn anh chị em để trở về.
Câu chuyện của người đàn ông ấy khiến nhiều người khóc không phải vì nó quá bi thương mà vì nó giống một tấm gương. Ai cũng thấy thấp thoáng hình ảnh của mình trong đó... những lần trì hoãn một cuộc gọi, những lần viện cớ bận rộn để lỡ một chuyến về nhà.
Cuối cùng, điều còn lại sau tất cả không phải là chúng ta đã kiếm được bao nhiêu… mà là chúng ta đã kịp yêu thương bao nhiêu.
Bởi đến một ngày nào đó, điều khiến ta đau nhất có thể không phải là mất đi người thân mà là nhận ra: Ta từng có rất nhiều cơ hội để yêu thương họ nhiều hơn… nhưng đã không làm.
Nếu hôm nay bạn vẫn còn người để gọi là gia đình, xin hãy ôm họ lâu hơn một chút, nhắn tin nhiều hơn một chút, trở về sớm hơn một chút.
Vì đôi khi… c ả một đời người, thứ ta tìm kiếm chỉ là một nơi để trở về. Và điều may mắn nhất… là nơi đó vẫn còn người đợi ta.







