Tôi tên Diệp Anh, năm nay 30 tuổi. Những ngày cận Tết, khi ai cũng tất bật chuẩn bị cho một cái kết năm tròn trịa, thì lòng tôi lại nặng trĩu theo một cách rất khác – lặng lẽ, mông lung và đầy câu hỏi.
Tôi không cố ý đọc tin nhắn của chồng. Hôm đó, tôi có việc cần dùng nhờ điện thoại của chồng, vô tình vào mục tin nhắn thì thấy tin nhắn giữa anh và vợ cũ - Thảo. Tin nhắn ngay trên đầu, 2 người đã nói chuyện gần đây.
Ở vị trí của tôi, khó ai mà không tò mò, tôi ấn vào xem, và giật mình: "Anh cho em xin 4 triệu làm tóc đón Tết nhé." - Thảo nhắn chồng tôi.
2 phút sau, Dũng chuyển tiền. Kèm theo đó là một dòng nhắn ngắn gọn nhưng đủ khiến tim tôi thắt lại: "Nhớ chọn tiệm nào đẹp mà làm nhé."
Tôi đứng yên rất lâu. Không phải vì số tiền, mà vì sự tự nhiên trong cách anh quan tâm. Cái cách nhẹ nhàng, không do dự, như thể đó là điều anh vẫn làm từ lâu rồi. Và đúng là như vậy.
Tôi kéo lên trên. Càng đọc, cổ họng càng nghẹn. Những lần chuyển khoản trước đó hiện ra rõ ràng: khi thì tiền mua váy, lúc là cái túi, có lần là chai nước hoa. Không nhiều tiền, nhưng đều đặn. Không ồn ào, nhưng đủ để người đọc hiểu rằng, giữa họ vẫn tồn tại một sợi dây gắn bó nào đó mà tôi không hề hay biết.
Tôi khép điện thoại lại mà lòng trống rỗng. Tôi là vợ hợp pháp, sống chung một nhà, chia sẻ từng bữa cơm, từng khoản chi tiêu. Nhưng trong những tin nhắn kia, tôi không thấy mình ở đâu cả. Không một lời nhắc tới, không một sự cân nhắc.
Tối hôm đó, tôi chọn cách hỏi thẳng. Không vòng vo, không trách móc. Tôi chỉ hỏi: "Anh còn quan tâm đến chị ấy nhiều như vậy, vậy em đang ở vị trí nào?".

Ảnh minh họa
Dũng im lặng một lúc rồi trả lời, bằng giọng rất bình thản. Anh nói anh và Thảo đã ly hôn, nhưng "hết tình còn nghĩa", giữa họ còn có con chung. Việc giúp đỡ là điều bình thường, không có gì khuất tất. Anh còn nói tôi nghĩ nhiều, rằng tôi nhỏ nhen, rằng đàn bà gì mà tính toán từng khoản tiền như thế.
Câu nói ấy khiến tôi bẽ bàng hơn bất cứ điều gì tôi tưởng tượng. Không phải vì anh vẫn giúp vợ cũ, mà vì anh chưa từng đặt cảm xúc của tôi vào đó. Anh không hỏi tôi có buồn không, có chạnh lòng không. Trong câu chuyện của họ, tôi chỉ là người đứng ngoài… và bị cho là phiền phức.
Tôi không ghen với quá khứ. Tôi hiểu chuyện con cái, hiểu trách nhiệm sau ly hôn. Nhưng điều tôi không hiểu là tại sao mọi sự "nghĩa tình" ấy lại được duy trì bằng tiền bạc, bằng sự quan tâm riêng tư, mà không một lần hỏi ý kiến người vợ hiện tại.
Những ngày giáp Tết, nhà cửa vẫn gọn gàng, mâm cơm vẫn đủ đầy, nhưng lòng tôi thì trống trải. Tôi nhìn chồng, tự hỏi: liệu anh có từng nghĩ, sự rộng lượng của anh với người cũ lại đang làm tổn thương người đang ở cạnh anh mỗi ngày?
Tôi không biết hôn nhân của mình rồi sẽ đi về đâu. Có những nỗi buồn không ồn ào, nhưng cứ âm ỉ, khiến người ta phải tự hỏi: liệu mình có đang cố giữ một cuộc hôn nhân mà ở đó, trái tim mình không còn là ưu tiên?
Tâm sự của độc giả!










