Dồn hết tiền tích cóp, xây nhà để "lá rụng về cội"
Theo Sohu, người đàn ông 38 tuổi trong câu chuyện hiện làm ăn trong lĩnh vực vật liệu xây dựng tại một thành phố ở Giang Tây, Trung Quốc. Sau hơn mười năm lăn lộn, anh tích góp được một khoản kha khá. Khi cha mẹ còn sống, họ luôn nhắc anh về quê xây nhà, với mong muốn sau này con cháu có chốn đi về.

Người đàn ông quyết định hoàn thành tâm nguyện của đấng sinh thành và bỏ ra 1,3 tỷ đồng để xây một căn nhà hai tầng trên mảnh đất tổ. (Ảnh: Sohu)
Mùa đông năm ngoái, cha mẹ lần lượt qua đời. Nhìn căn nhà đất cũ kỹ ở quê đã xuống cấp, anh quyết định hoàn thành tâm nguyện của đấng sinh thành và bỏ ra 1,3 tỷ đồng để xây một căn nhà hai tầng trên mảnh đất tổ.
Căn nhà được đầu tư kỹ lưỡng từ móng, kết cấu cho đến nội thất. Sàn gỗ tự nhiên, bếp và nhà vệ sinh theo tiêu chuẩn thành phố, lắp điều hòa trung tâm, máy nước nóng năng lượng mặt trời. Mọi chi tiết đều được anh trực tiếp giám sát, chỉ mong có một nơi gọi là "nhà" mỗi dịp lễ Tết.
Những lời khen ban đầu và 3 ngày yên ổn hiếm hoi
Ngày dọn về, anh mời họ hàng và vài người hàng xóm thân quen ăn bữa cơm. Ai cũng khen nhà đẹp, khen anh làm ăn được mà vẫn nhớ quê. Đêm đầu tiên trong căn phòng tầng hai, nghe tiếng côn trùng ngoài vườn, ngửi mùi hoa mộc lan, anh ngủ một giấc thật sâu.
Cảm giác bình yên ấy chỉ kéo dài đúng ba ngày.
Sáng ngày thứ tư, vừa mở cổng, người đàn ông gặp bà Vương hàng xóm đang ngồi nhặt rau ven đường. Vốn nổi tiếng hay buôn chuyện trong làng, trước đây khi bố mẹ anh còn sống, hai nhà cũng từng không ít lần xích mích. Anh chủ động chào hỏi, bà chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay đi, anh cũng không để tâm.
Đi được vài bước, anh nghe bà Vương nói với chú Lý đi ngang qua: "Kiếm được chút tiền là không biết trời cao đất dày, xây nhà cao thế là cố tình đè lên nhà người khác. Trước kia bố mẹ nó đã hay chiếm tiện nghi, giờ đến con trai còn quá đáng hơn, xây nhà lấn sang đất nhà tôi cả nửa thước mà tôi còn chưa thèm nói."
Chú Lý khuyên can: "Hàng xóm với nhau, chắc đo nhầm thôi."
"Không nhầm được!" – bà Vương cao giọng – "Tôi đo mấy lần rồi, tường nhà nó lấn sang phía tôi hẳn nửa thước. Nó nghĩ có tiền là có thể bắt nạt người khác, ở làng mà phách lối!"
Nghe đến đó, người đàn ông sững lại. Khi xây nhà, anh đã mời bí thư thôn cùng các trưởng bối đo đạc ranh giới rõ ràng, từng tấc đất đều hợp pháp. Anh cố nén giận quay lại giải thích, nhưng bà Vương lập tức chống nạnh chửi bới: "Tôi nói sai à? Mắt tôi đâu có mù! Anh chiếm đất rồi còn chối? Có tiền là quên gốc, quên cả làng xóm, quên ai từng giúp nhà anh hồi nhỏ!"
Tiếng cãi vã nhanh chóng kéo theo người hiếu kỳ. Kẻ khuyên can, người hùa theo, có kẻ chỉ đứng xem. Người đàn ông đứng giữa đám đông, vừa uất ức vừa lạc lõng, không sao thanh minh cho xuể.

Những ánh nhìn né tránh, những lời xì xào sau lưng ngày một nhiều. (Ảnh: Sohu)
Từ hôm đó, không khí trong làng đổi hẳn. Những ánh nhìn né tránh, những lời xì xào sau lưng ngày một nhiều. Đến tối ngày thứ sáu, nỗi lạnh lẽo lên đến đỉnh điểm. Nửa đêm, anh nghe bên ngoài tường có tiếng bà Vương và mấy người phụ nữ tụ tập: "Hoa mỹ thì hoa mỹ, ở vào không yên đâu, nền móng chẳng chắc, mấy hôm mưa tường đã ẩm rồi."
"Đúng vậy, bố mẹ mất sớm, không ai dạy dỗ, xây nhà chẳng hỏi hàng xóm, bị nói cũng đáng."
"Tôi thấy nó ở chẳng được bao lâu, làng này không chứa được kiểu khoe của, sớm muộn cũng xách đồ quay về thành phố thôi."
Từng câu nói rơi vào đêm tối, lạnh và sắc, đủ để khiến anh hiểu rằng mình đã trở thành người ngoài cuộc ngay trên chính mảnh đất quê hương.
1,3 tỷ đồng là số tiền mồ hôi nước mắt của hơn chục năm làm việc bỗng chốc trở thành cái cớ để người khác trút sự đố kỵ và ác ý. Anh nhận ra, căn nhà này không mang lại ấm áp, mà chỉ khiến mình trở thành mục tiêu.
Sáng hôm sau, anh lặng lẽ thu dọn đồ, khóa cửa căn nhà mới, lái xe rời khỏi làng, không chào ai, cũng không ngoái đầu lại.
Khi "lá rụng về cội" không còn là căn nhà
Sau này, có người khuyên anh bán nhà, có người bảo quay về làm cho ra lẽ. Anh đều từ chối. Có những nơi, một khi lòng đã nguội lạnh thì không thể quay về.

Căn nhà 1,3 tỷ đồng kia vẫn đứng ở đầu làng, mới tinh nhưng cô độc. (Ảnh: Sohu)
Giờ đây, anh thuê một căn phòng nhỏ trong thành phố. Không rộng rãi, nhưng yên ổn. Không cần nhìn sắc mặt ai, không phải nghe lời xì xào sau lưng. Căn nhà 1,3 tỷ đồng kia vẫn đứng ở đầu làng, mới tinh nhưng cô độc.
Anh nói, điều khiến mình tỉnh ngộ nhất không phải là mất tiền, mà là hiểu ra rằng: "lá rụng về cội" chưa bao giờ là một căn nhà, mà là lòng người. Khi quê hương chỉ còn đố kỵ và nghi kỵ, thì dù nhà có lớn đến đâu cũng không thể gọi là tổ ấm.
Theo Sohu, Sina, 163







