Hào khí CLB Thanh Hóa
Dù CLB Thanh Hóa khép lại V-League với vị trí nào, thầy trò HLV Mai Xuân Hợp cũng có thể tự hào về buổi tối 8.2, khi đội bóng xứ Thanh đã cùng vững tay chèo đưa thuyền vượt dòng nước ngược để đánh bại chủ nhà CLB Công an TP.HCM với tỷ số 2-1.
Một chiến thắng, với ba điểm thuần túy, không thể giúp CLB Thanh Hóa chắc chắn an toàn. Cũng ở vòng 13, SLNA, HAGL và PVF-CAND cùng thắng trên sân khách, cho thấy cuộc đua trụ hạng còn khốc liệt. Các đội bóng đều có tiềm lực, ý chí và khả năng vùng lên khi bị đẩy vào chân tường.

CLB Thanh Hóa "vượt thác" giành ba điểm
ẢNH: ĐÔNG Á THANH HÓA
Tuy nhiên, trước khi nghĩ đến tương lai còn bấp bênh khó đoán, CLB Thanh Hóa có thể tự hào về chính mình, khi đã có trận thắng vượt ngưỡng trước đội bóng mạnh Công an TP.HCM. Hào khí xứ Thanh đã cháy đúng lúc, thắp lửa cho lực lượng chỉ vỏn vẹn 16 người của HLV Mai Xuân Hợp tìm được ánh sáng cuối đường hầm.
Với 16 cầu thủ, không ngoại binh, thậm chí thủ môn Xuân Hoàng ngồi ghế dự bị mang 2 áo để sẵn sàng vào sân đá vị trí khác bất cứ khi nào, đội hình "tàn quân" CLB Thanh Hóa mang đến sân Thống Nhất lực lượng như (thậm chí không bằng) một đội giải hạng nhất. Thế nhưng, học trò HLV Mai Xuân Hợp đã đá bằng tinh thần "chết bỏ". "Với 14, 15 người thì làm gì có chiến thuật. Chúng tôi chỉ biết cống hiến hết mình", phát biểu rất thật của tiền đạo trẻ Ngọc Mỹ đã nói lên sức bật thế chân tường của đội bóng xứ Thanh.
CLB Thanh Hóa đã đá trận cầu để đời trước CLB Công an TP.HCM. Phòng ngự lăn xả, bọc lót kín kẽ và tận dụng từng khe hở nhỏ nhất để ghi bàn. Các học trò Mai Xuân Hợp đã chạy và chạy đến cùng. Bởi chỉ khi chạy, cơ hội mới đến. CLB Thanh Hóa không có ngôi sao, và không ở tình thế có thể ngồi im chờ đợi vận may. Vì không nỗ lực đồng nghĩa với sa lầy.
Hai cú sút xa trái phá của tiền vệ người Lào gốc Việt Damoth ThongKhamsavath ở phút thứ 9 và 76 như "tiếng sét" xé toạc sân Thống Nhất. Đó không chỉ là khoảnh khắc tỏa sáng của "hạt tiêu" nhỏ bé nơi tuyến giữa, mà còn minh chứng cho cái chất CLB Thanh Hóa.

CLB Thanh Hóa chiến đấu đến cùng
ẢNH: ĐÔNG Á THANH HÓA
Cũng giống giai đoạn vô địch Cúp quốc gia 2023 và 2023 - 2024, đội bóng xứ Thanh có thể làm bất cứ điều gì khi cả tập thể nhìn nhau mà cố gắng.
Không từ bỏ
Cuộc lật đổ của CLB Thanh Hóa với 4 điểm trong 2 trận gần nhất cũng... phi lý như hai siêu phẩm của Damoth. Nhưng, đó là sự phi lý trần trụi và đáng quý.
Ở thời buổi bóng đá ngày càng toan tính và thực dụng, có một tập thể vẫn dám mơ mộng vào những điều hoang đường nhất: đánh bại đội mạnh chỉ với lực lượng mỏng như giấy, chẳng có ngoại binh, vừa đánh mất 2 ngôi sao U.23 Việt Nam (Thái Sơn và Văn Thuận), mà khó khăn tài chính vẫn treo lơ lửng trên đầu.
Cách CLB Thanh Hóa hồn nhiên chiến đấu, cũng dễ mến như khoảnh khắc cả đội cùng nhau hát hò ca khúc quê hương để chia vui. Dẫu là "niềm vui ngắn chẳng tày gang", khi tương lai đội bóng còn mịt mờ khó đoán, nhưng ít nhất, Ngọc Tân, Ngọc Mỹ, Xuân Hoàng hay Văn Lợi vẫn cùng nhau sát cánh để không làm hổ thẹn màu cờ sắc áo. Dù ở tình cảnh mà ngay cả khi đội xuống tinh thần, có lẽ chẳng ai có thể buông lời trách cứ.
Đấy là cái "chất" V-League phải có. Không chỉ là tính địa phương, thứ vốn dĩ bị pha loãng bởi ngày càng nhiều đội vung tiền mua sao đổi lấy thành tích ngắn hạn thay vì chú trọng đào tạo trẻ và xây dựng bản sắc, mà còn là khí chất và nỗ lực thực sự để tôn trọng người hâm mộ. Bóng đá chỉ sống được nếu có CĐV. Những đội bóng dám dũng cảm đương đầu với nghịch cảnh đều xứng đáng được yêu thương và xứng đáng được đầu tư nhiều hơn. "Lửa" V-League chỉ cháy khi có những đội như Thanh Hóa tồn tại và hào sảng quên mình.
CLB Thanh Hóa đã nhìn thấy ánh sáng. Hy vọng, đó là dấu hiệu bình minh trở lại với thầy trò HLV Mai Xuân Hợp, chứ không phải vệt nắng cuối ngày.





