Năm ngoái, cũng ngày này, chúng con từ phương xa về quê đón Tết. Trên đường về sẽ ghé mua món đặc sản địa phương mà bố thích. Năm nay chúng con vẫn về, vẫn mua món đặc sản ấy, nhưng là để đặt lên ban thờ của bố.
Gần một năm bố đi xa, nỗi đau đã có đôi phần nguôi ngoai, chỉ có nỗi nhớ là chưa bao giờ dứt. Nỗi nhớ nằm ở căn phòng trống vắng, nằm ở chiếc ghế bố vẫn hay ngồi. Nỗi nhớ vương trên cây bưởi bố trồng nay đã trĩu quả trên cây. Và những bức ảnh chụp những mùa xuân cũ của gia đình mình có bố.
Mọi năm, những ngày cuối năm này, bố cùng con cháu trồng đào, bê quất, chuẩn bị lá dong để nắn nót gói từng chiếc bánh chưng. Bố gọi điện cho từng đứa con xa, hỏi ngày nào thì nghỉ Tết, ngày nào về nội, ngày nào về ngoại.
Năm nay, con cháu cũng về đủ đầy, chỉ là thiếu bố. Tết này, nhà mình chỉ treo một lá cờ trước sân, không mua hoa đào, không mua chậu quất. Chưa có Tết nào cả nhà hội ngộ mà lại thấy thiếu như năm nay. Bố đi xa, để lại rất nhiều niềm thương nỗi nhớ trong tim mỗi người.

Đêm giao thừa đầu tiên vắng bố (Ảnh minh họa: Pngtree).
Giao thừa mọi năm, bố trang nghiêm đứng trước bàn thờ dâng lễ, cúng bái tổ tiên. Rồi cả nhà cùng đứng ở bậc thềm ngắm pháo hoa, ấm áp bên nhau trong phút giây trời đất giao hòa của thời khắc chuyển giao một năm cũ-mới. Tết năm nay, em trai út trong nhà thay bố dâng hương, nguyện cầu.
Gần một năm trôi qua, mẹ vẫn chưa quen với việc vắng bố trong đời. Hồi bố còn, ông bà thường xuyên tranh cãi chuyện nọ chuyện kia, cũng không ít khi bực mình, giận dỗi. Nhưng bố xa rồi, mẹ nói chỉ nhớ về bố với những chuyện vui, những kỷ niệm đẹp.
Giao thừa năm nay, mẹ đứng ở ban thờ bố hồi lâu rồi ra đứng góc thềm lặng lẽ khóc. Có lẽ mẹ không muốn bố thấy mẹ buồn, không muốn bố đi xa rồi mà vẫn phải bận lòng bởi những buồn thương nhân thế. Và con, đứa con gái bướng bỉnh của bố cũng chẳng biết làm gì ngoài khóc vì nhớ.
Bố ơi, năm mới đến rồi, giao thừa đã điểm. Pháo hoa sáng đầy trời, nhà nhà cất lên tiếng nhạc hân hoan chúc mừng năm mới. Tết để đoàn viên, Tết để sum vầy, nhưng nhà mình từ nay về sau dù có sum vầy cũng không bao giờ đủ đầy, trọn vẹn như xưa nữa.
Vẫn biết “lá rụng về cội” và đời người không thể tránh khỏi những cuộc chia ly. Nhưng con chưa bao giờ tưởng tượng Tết không có bố sẽ như thế nào và cũng chưa từng chuẩn bị cho tình huống ấy.
“Khôn không đến trẻ, khỏe không đến già”, con gái dại khờ có lẽ nhiều khi đã khiến bố phải lo lắng, bận lòng. Đến khi bố xa rồi, cũng chỉ biết báo hiếu bố bằng tiếng khóc. Những việc chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói bỗng trở thành nỗi day dứt khôn nguôi.
Vậy nên, giờ phút này, sau phút giao thừa, cả nhà ai nấy lui về phòng riêng. Chỉ mình con đứng giữa sân, trong làn gió lạnh, để nước mắt tự do rơi trên gương mặt mình.
Con chỉ ước có thể một lần nữa gọi “Bố ơi!” và nghe tiếng trả lời của bố. Ước được nghe bố hỏi han và cả những phiền trách. Hóa ra những điều giản dị thường ngày đến một ngày bỗng trở nên khó khăn đến thế. Hóa ra, một người đã từng rất gần, có một ngày lại xa xôi đến thế.
Đêm giao thừa, có lẽ ai cũng mong cầu nhiều thứ. Còn con chỉ có trái tim này với nỗi nhớ bố dâng đầy.
Bố ơi!













