Cuộc điện thoại xin tiền và lời hứa đầy day dứt
"Bố ơi, bọn con thật sự hết cách rồi, tiền đặt cọc còn thiếu 320.000 tệ (hơn 1 tỷ đồng)." Giọng người con trai nghẹn lại qua điện thoại.
Vương Minh Huy đã nghỉ hưu được hai năm. Cuộc sống của ông và vợ vốn giản dị, đều đặn sáng đi bộ công viên, trưa ăn cơm nhà, tối đánh cờ với hàng xóm. Số tiền tiết kiệm hơn mười năm qua là thành quả của những ngày tháng tằn tiện, dành cho tuổi già an ổn.
Nghe con trai nói, ông không nỡ từ chối. Giá nhà ở thành phố tăng chóng mặt, lương của con trai dù có cải thiện vẫn khó đuổi kịp. Sau một đêm bàn bạc, vợ ông thở dài đồng ý: "Thôi thì giúp tụi nó một lần."

Ông ra ngân hàng hỏi thủ tục, rồi gọi báo cho con trai rằng tiền đã sẵn sàng. (Ảnh: Sohu)
Ông ra ngân hàng hỏi thủ tục, rồi gọi báo cho con trai rằng tiền đã sẵn sàng. Tối hôm đó, con dâu Lý Nhã chủ động gọi điện: "Bố ơi, con muốn mời bố cà phê để cảm ơn."
Trong mắt ông bà, Lý Nhã luôn là người con dâu hiểu chuyện. Lần đầu về ra mắt, cô mặc áo sơ mi trắng giản dị, quần jean cũ, giày vải sờn nhẹ. Ăn xong còn chủ động rửa bát, lau sạch cả đáy nồi. Sau khi cưới, cô thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm, luôn nói công việc bận rộn, thu nhập không cao, tiền thuê nhà đắt đỏ. Chưa từng trực tiếp mở miệng xin tiền.
Chính sự "giản dị" ấy khiến ông tin rằng quyết định của mình là đúng.
Đôi giày dưới ánh đèn và quyết định quay lưng của bố chồng
Chiều hôm hẹn, ông thay áo sơ mi gọn gàng, mang theo thẻ ngân hàng và giấy tờ, dự định chuyển tiền ngay tại quán cà phê trong trung tâm thương mại.
Lý Nhã đến đúng giờ, vẫn ăn mặc tối màu đơn giản. Cô mua ly cà phê rẻ nhất. "Bố, con thật sự không biết nói gì để cảm ơn," cô nói, giọng nghẹn ngào.

Người bố chồng mang theo thẻ ngân hàng và giấy tờ, dự định chuyển tiền ngay tại quán cà phê trong trung tâm thương mại. (Ảnh: Sohu)
Ông xúc động, chuẩn bị lấy thẻ ra thì cô xin vào nhà vệ sinh. Vài phút sau, khi quay lại bàn, Lý Nhã cúi xuống buộc dây giày.
Ánh mắt ông vô tình dừng lại ở đôi giày ấy. Logo nhỏ trên lưỡi giày khiến ông khựng lại. Ông từng nhìn thấy mẫu giới hạn đó trong trung tâm thương mại có giá hơn 30.000 tệ (hơn 100 triệu đồng).
Chiếc túi đặt trên ghế dưới ánh đèn lộ rõ chất liệu da cao cấp, mẫu mới nhất, giá hơn 50.000 tệ (hơn 180 triệu đồng). Trên cổ tay cô là chiếc đồng hồ sáng lấp lánh, chắc chắn không phải món đồ rẻ tiền.
Chỉ riêng những món đồ trên người cô đã có giá trị không nhỏ. Cộng lại gần bằng khoản tiền hơn 1 tỷ đồng ông định chuyển.
Đúng lúc đó, điện thoại cô đổ chuông. Trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi, ông nghe loáng thoáng: "Chiều đi xem căn 5 triệu tệ (hơn 18 tỷ đồng)… nội thất rất sang…"
"Chỉ đi xem cùng bạn thôi ạ," cô vội giải thích.
Ông không hỏi thêm. Nhưng trong lòng, quyết định đã thay đổi.
Khi cô nhắc chuyện chuyển tiền, ông nhẹ giọng: "Ngân hàng còn vài thủ tục, để bố hỏi lại."

Khi con trai gọi điện hỏi, ông đã từ chối. (Ảnh: Sohu)
Rời quán cà phê, ông không về nhà ngay mà ngồi lặng ở công viên gần đó. Vài ngày sau, khi con trai gọi hỏi, ông chỉ nói: "Bố nghĩ các con nên tự cố gắng."
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Con trai buồn bã: "Sao bố lại đổi ý?"
"Bố tin các con làm được."
Sau đó, ông lặng lẽ đến cửa hàng xác nhận giá đôi giày. Nhân viên nói: "Phiên bản giới hạn, 32.000 tệ."
Tim ông lạnh hẳn.
Vài tháng sau, ông nghe tin bố Lý Nhã làm kinh doanh, gia đình rất giàu. Vương Minh Huy thở dài. May mà hôm đó ông đã quay đi.
Tết năm sau, hai vợ chồng con trai về quê. Lý Nhã vẫn lễ phép, vẫn giản dị như trước. Không ai nhắc lại chuyện tiền. Ông cũng không vạch trần.
Chỉ là từ khoảnh khắc cô cúi xuống buộc dây giày dưới ánh đèn quán cà phê, ông hiểu rằng có những điều không cần phải nói ra nhưng đủ để thay đổi một quyết định cả đời.
Theo Sohu, Sina, 163






