Đã ba tuần nay, tôi chưa ngày nào rời văn phòng trước 20h, có lúc hơn 21h mới đứng dậy. Với đặc thù công việc kế toán, thời điểm sát Tết Nguyên đán là cuộc chạy đua nghẹt thở với các hóa đơn, chứng từ và báo cáo. Vì thế, khi sếp thông báo mỗi phòng ban phải đóng góp một tiết mục văn nghệ cho đêm tiệc tất niên, tôi thành thật xin phép được rút lui để tập trung cho chuyên môn.
Tôi tin rằng việc mình đảm bảo không sai sót trong sổ sách là cách tốt nhất để đóng góp cho công ty vào lúc này. Thế nhưng, sếp không nghĩ vậy.
Trong mắt người quản lý, việc tôi không thể dành thời gian để tập nhảy là biểu hiện của thái độ tiêu cực. Sếp nói bữa tiệc cuối năm có mục đích gắn kết các thành viên trong công ty, văn nghệ là "linh hồn", không thể thiếu. Các tiết mục "cây nhà lá vườn" giúp tình đồng nghiệp khăng khít hơn. Tôi không tham gia là thiếu hòa đồng, phá hoại đoàn kết công ty.
Năm nào cũng vậy, cứ trước tiệc cuối năm gần một tháng, sếp tôi lại phát động phong trào văn nghệ. Các bạn nữ thường được ưu tiên vì được cho là có thế mạnh trong các tiết mục ca, hát, múa, nhảy... Đóng góp cho công ty, giúp mọi người cùng vui là chuyện nên làm.
Thế nhưng công việc cuối năm nhiều ngồn ngộn, nhân viên phải "vắt chân lên cổ" làm còn chưa xong, không phải ai cũng có thời gian hưởng ứng phong trào. Kết quả các tiết mục đều đến từ việc sếp bắt ép.

Vì không tham gia tập văn nghệ cho tiệc cuối năm, tôi bị sếp mắng là gây mất đoàn kết nội bộ. (Ảnh minh họa: iStock)
Thật ra nhân viên có đoàn kết, tận hưởng bữa tiệc cuối năm hay không phụ thuộc vào cách công ty đối xử với họ trong cả năm, chứ không chỉ nhờ vài tiết mục. Bên cạnh đó, những nhân viên không muốn tập văn nghệ thường do công việc quá mệt mỏi, không có thời gian nghỉ ngơi vì phải vật lộn với chuỗi ngày dài tăng ca.
Các lãnh đạo cũng nên nhớ lại ý nghĩa nguyên bản của bữa tiệc tất niên. Nên là bữa tiệc ấm cúng, ai có năng khiếu, ham thích văn nghệ và đủ điều kiện thì khuyến khích tham gia chứ không nên bắt ép (mà số tiết mục của những người tự nguyện tham gia thực tế cũng đủ vui rồi), không nên biến sự kiện này thành một liveshow văn nghệ đầy áp lực. Như thế, trải nghiệm của nhân viên chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều. Ai muốn hát nhảy, có tài lẻ gì thì đăng ký, còn ai không muốn thì thôi.
Thực tế, tâm lý "bắt buộc" luôn đi kèm với sự lo âu. Khi một tiết mục văn nghệ được chỉ định phải có, nó không còn là phút giây thư giãn, kết nối mà trở thành một nhiệm vụ công việc. Nhân viên sẽ hào hứng chờ đón tiệc cuối năm hơn nếu họ biết rằng mình đến đó để được vui vẻ, một bữa tiệc được tổ chức vì chính anh chị em, chứ không phải để tiếp tục "gồng mình" trình diễn cho lãnh đạo hài lòng.
Trong bữa tiệc, mọi người có thể thong thả trò chuyện, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon và bốc thăm trúng quà vui vẻ, xem những đồng nghiệp mê hát, mê nhảy của mình biểu diễn đầy hứng khởi. Đó mới thực sự là lúc sự gắn kết nảy sinh một cách tự nhiên nhất.
Khi tâm thế được thả lỏng, sự tự hào về những gì đã cống hiến sẽ tự khắc dâng cao. Điều này tạo nên nguồn năng lượng tích cực, giúp mỗi người chuẩn bị tâm thế tốt nhất cho những mục tiêu của năm tiếp theo.
Đoàn kết không nhất thiết phải thể hiện qua việc gồng mình cho các biểu hiện hình thức mà nằm ở cảm giác hạnh phúc khi được thuộc về một tập thể thấu hiểu và tôn trọng giá trị cá nhân. Hôm nào cũng phải tăng ca ít nhất 3 tiếng đồng hồ, tôi không đủ sức cùng mọi người tập văn nghệ đến khuya nữa, nhưng tôi vẫn đang cống hiến cho công ty, phối hợp tốt với mọi đồng nghiệp và hướng đến thành quả tốt nhất.
Bạn có đồng tình với ý kiến trên? Hãy chia sẻ ở box bình luận bên dưới.





